Đây là lần đầu tiên Trần Vũ Trùng nghe vợ nói chuyện với mình bằng giọng điệu như vậy.
Những lần trước, tuy nói là bàn bạc, nhưng thực chất nghe giống thông báo thì đúng hơn. Chỉ có lần này là khác.
Vợ ngồi ngay ngắn, trông rất ngoan ngoãn.
Giọng vợ cũng dịu dàng vô cùng.
Vợ còn cẩn thận dặn anh nhớ thêm một phần ăn ở nhà hàng Tây Đồ Lan cho cô, dặn đi dặn lại là nhất định không được quên, rồi mới tiễn anh ra khỏi phòng ngủ chính.
Khi tiễn ra đến cửa, hai người đứng rất gần nhau. Anh hơi cụp mắt, ánh nhìn lướt từ trên xuống.
Vợ anh mặc váy ngủ rất đẹp, làn da trắng mịn, bóng mượt lộ ra trong không khí cũng cực kỳ thu hút ánh nhìn. Dấu hôn vẫn chưa tan hết, khiến anh gần như không thể kìm nén được sự xúc động trong lòng.
Vợ ngửa đầu lên.
Môi mềm mềm ửng hồng, ánh lên chút ướt át, khi nói chuyện còn lộ ra đầu lưỡi nhỏ mềm mại.
Anh đã từng nếm qua — rất ngọt.
“Ngủ ngon.”
Cánh cửa khép lại, như tách biệt hai thế giới.
Người đàn ông với thân hình cao lớn đứng chắn trước cửa phòng ngủ chính, có một khoảnh khắc ngắn ngủi anh gần như muốn không biết xấu hổ mà trực tiếp cường ngạnh ôm lấy vợ.
Muốn nhìn thấy dáng vẻ cô hoảng hốt, luống cuống. Muốn ép cô ngồi lên đùi mình, hôn lấy đôi môi mềm đó, rồi nghe cô giận dỗi mắng trong tiếng nói lí nhí, ướt át.
Anh còn chưa nghĩ xong…
Cánh cửa bỗng nhiên mở ra lần nữa.
Người đàn ông trong nháy mắt cứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-hon-uot-at-phung-xuan-trieu/2753936/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.