Từ trong bóng tối, một đôi giày đỏ thêu vân tường bước ra, nặng nề giẫm xuống lưng Thập Cửu đang đầy thương tích.
Cơn đau làm hắn co giật, cổ họng vô thức phát ra những tiếng r/ên rỉ đau đớn.
Bích La lập tức nổi giận, “Ngươi là ai?! Tránh xa hắn ra, nghe rõ chưa!!” Nói xong liền muốn lao tới ngăn cản.
Phù Huỳnh bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, nhanh tay kéo nàng lại. Ngay sau đó, bóng dáng của người kia hiện rõ từ trong bóng tối.
Thiếu niên vận hồng y tựa như lá phong đỏ rực, trên trán đeo một miếng ngọc xanh biếc lấp lánh, làm nổi bật gương mặt tuấn tú, hàng mày sắc nét. Hắn khẽ cười, đầu ngón chân xoay nhẹ, tiếp tục giẫm xuống, ánh mắt vô tư nhưng ẩn chứa sự tàn nhẫn sâu sắc.
“Tiểu… Tiểu Yêu Chủ?” Bích La lập tức ngây ngẩn, quên luôn mình định làm gì tiếp theo.
Chỉ khi đã giày vò đủ, Vân Kỳ mới chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Phù Huỳnh, “A Huỳnh, đã lâu không gặp, ta rất nhớ ngươi.”
Hắn nói bằng giọng điệu chân thành, đồng thời vung chân đá văng Thập Cửu sang một bên, thong thả bước về phía Phù Huỳnh.
Phù Huỳnh nhạy bén nhận ra trên người hắn có mùi máu tanh nhàn nhạt, theo phản xạ mà lùi về sau một bước.
Hành động này dĩ nhiên không thoát khỏi mắt Vân Kỳ. Nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn.
“Xem ra… A Huỳnh cũng không mong đợi gặp lại ta.”
Phù Huỳnh im lặng.
Nàng không dám hỏi kết cục của đám bán yêu ra sao, cũng không dám hỏi vì sao Vân Kỳ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-chet-tham-da-trong-sinh/2857228/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.