Ba tháng nhanh chóng trôi qua, thời gian thật ngắn ngủi. Mọi người ở đây đều đã có thiện cảm với nàng, nghe nói nàng sắp phải đi, Tiểu Xuân Tử bịn rịn không muốn nàng quay về. Nhìn thấy nó ỉu xìu mà nàng cảm thấy hơi buồn cười. Nàng cũng không nỡ xa nơi thật thà chất phác này chút nào, ngày tháng bình yên phải chấm dứt rồi sao?
" Hay là tỷ xin ở lại đây thêm đi ?"
Tiểu Xuân Tử nắm lấy áo nàng, lưu luyến không muốn rời. Từ khi Hề Như Quỳnh đến đây, có duy nhất nàng là vị tiểu thư thân thiện nhất, nấu đồ ăn ngon cho hắn ăn, hắn thật sự không nỡ để nàng đi, món bánh hoa của nàng, thật là làm hắn cảm thấy quyến luyến.
Nàng mở to mắt, đúng rồi ! Tại sao nàng lại không nghĩ ra ? Nàng có thể xin mẫu thân để mình ở lại đây, nàng không phải con ruột của nàng ta. Nàng ở lại đây, nàng ta đỡ chướng mắt, mừng còn không kịp thì lấy đâu ra từ chối ?! Ngẫm nghĩ một hồi, nàng ghi một tấm thư gửi tới Hề phủ.
" Con gái vẫn còn hổ thẹn việc mình đã gây ra, muốn ở đây tu tâm dưỡng tính một khoảng thời gian, mong được cha mẹ chấp thuận. "
Thư gửi đi, rất nhanh được phản hồi lại, là đồng ý ! Nàng vui mừng chạy đến khoe với Tiểu Xuân Tử
" Nhóc con, ta còn ở đây làm phiền đệ rồi "
Mắt Tiểu Xuân Tử sáng lên, vui vẻ chạy đến nắm áo ta. Thằng nhóc này sao thích nắm áo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nu-phu-khong-vo-tam/2629790/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.