Mà giờ phút này, Đường Tiếu làm trung tâm đề tài yên lặng đóng cửa biệt thự lại, quay đầu đối diện vẻ mặt cố gắng nhịn cười của Juntes, bất lực nói: “Muốn cười thì cười đi.”
“Phụt, không có gì, Tiếu Tiếu, thật ra cũng không buồn cười lắm.”
“Trước khi nói lời này thì cân bằng khóe miệng lại trước đi.”
Đường Tiếu tức giận nói, thở dài, gọi điện thoại cho bên khu tưởng niệm, tạm thời đừng tiếp đón du khách trước.
“Đây đương nhiên không thành vấn đề, ngài đã trở lại hoàn toàn có thể nói cho chúng tôi biết một tiếng trước,” Người quản lý khu tưởng niệm ở đầu kia điện thoại cười xấu hổ: “Chúng tôi cũng có thể hủy bỏ hẹn trước.”
“Tôi cũng chỉ lâm thời trở về thôi, nhưng những chuyện xưa nhỏ đó rốt cuộc là thế nào vậy?”
“Ặc, cái này thật ra không trong phạm vi tuyên truyền của chúng tôi, không biết sao lại đột nhiên nổi lên, sau đó truyền truyền rồi biến thành như vậy, nếu ngài không vui, chúng tôi có thể tuyên bố giải thích làm sáng tỏ.”
“Thôi, cứ như vậy đi.” Đường Tiếu cũng không có ý định lại gây nên gợn sóng gì nữa, dù sao ở trong lòng phần lớn người thì mình đã qua đời rồi, đến lúc đó hình như càng phiền phức hơn…
Cúp máy, Đường Tiếu thở dài, xoay người thấy Juntes đang tuần tra trong nhà, xóa sạch dấu vết mà người ngoài để lại ở các ngóc ngách.
Đường Tiếu chậm rãi nhìn một vòng xung quanh trong nhà, người của khu tưởng niệm gần như mỗi cách mấy ngày thì sẽ đến đây quét dọn, bởi vậy hết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nuoi-duong-quai-vat-nho-su-tu-tinh-he/1012314/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.