Đầu tiên là một bàn tay thò ra, bám chặt lấy mép quan tài. Năm ngón tay cong lại, gầy gò và nhỏ xíu như tay em bé, tuy không có nhiều thịt nhưng cũng không nhìn rõ khớp xương. Cả bàn tay dang ra còn không to bằng lòng bàn tay của Tô Khốn. Từ vị trí của Tô Khốn cũng chỉ thấy được đại khái đường nét, vì bàn tay ấy trong suốt, có thể nhìn xuyên qua đó mà thấy cả đường viền của mép quan tài.
Tiếp theo là cái đầu, mái tóc vốn buộc cao giờ xõa tung, vài sợi rủ xuống che khuất một bên lông mày và mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bụi bẩn và vết máu, thêm vào hiệu ứng hư hóa nửa trong suốt, căn bản không thể nhìn ra màu da ban đầu. Thứ duy nhất rõ ràng trên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy là một con mắt lộ ra ngoài. Dù cách một khoảng, Tô Khốn vẫn cảm nhận được luồng âm lãnh oán độc toát ra từ đôi mắt to tròn ấy. Ánh mắt như thế đặt trên cơ thể nhỏ bé như búp bê của tiểu quỷ, trông vô cùng không hài hòa, nhưng lại cực kỳ phù hợp với bộ quần áo rách rưới đẫm máu như cái giẻ lau trên người nó.
Phản ứng đầu tiên của tiểu quỷ sau khi bò ra khỏi quan tài là nhìn về phía giường của Tô Khốn, nhưng phát hiện không có ai, thế là nó quay đầu lại, ánh mắt quét về phía cửa, rồi lập tức khoá chặt lên người Tô Khốn.
Nếu ánh mắt có thể biến thành thứ hữu hình, lúc này chắc chắn Tô Khốn đã bị đóng đinh sống vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nuoi-quy-moc-to-ly/2999881/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.