Hai ngày nay, Tô Khốn tranh thủ thời gian sau giờ làm của Cảnh Tử Mặc để kể sơ qua cho cậu ta nghe về ba mặt bằng đang cân nhắc thuê và kế hoạch phát triển liên quan, muốn hỏi ý kiến của đối phương.
Cảnh Tử Mặc quả nhiên không làm cậu thất vọng, nhướng cằm khen: “Không tệ, não cún cũng bắt đầu thông rồi đấy.”
Tô Khốn trừng mắt nghiến răng một hồi, bỗng bật cười: “Ra ngoài lăn lộn sớm muộn gì cũng phải trả giá, ác nhân sẽ có ác nhân trị, rồi sẽ có người thu phục được con yêu quái như mi!”
Cảnh Tử Mặc ngồi rung đùi, vẻ mặt nhởn nhơ: “Đến đi ~!”
Tô Khốn: “…”
Tuy hai người vẫn cãi nhau om sòm như thường ngày, nhưng vẫn đưa ra được kết luận. Cảnh Tử Mặc hiếm khi nghiêm túc phân tích một hồi, cuối cùng hoàn toàn ủng hộ việc Tô Khốn thuê lại cửa tiệm đậu nghiền để mở quán trà sữa. Kế hoạch khởi nghiệp của Tô Khốn đến đây coi như đã được định hình.
Nhưng nói thì dễ, thực hiện thì khó–
Tô Khốn hoàn toàn không có kinh nghiệm pha chế trà sữa, trước giờ chỉ ở nhà tự làm mấy món nước ép hoặc đá bào. Trà sữa chuẩn chỉnh thì làm như nào, mở quán cần chuẩn bị những gì, cậu đều không rõ. Tuy vậy, không biết không có nghĩa là không thể hỏi người biết.
Dưới lời nhắc nhở của Cảnh Tử Mặc, Tô Khốn cuối cùng cũng nhớ tới ngài chủ nhà vĩ đại của họ – người từng lén giấu… “máy massage” trong tủ. Nghe nói ba, bốn năm trước anh ấy cũng từng mở một quán
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nuoi-quy-moc-to-ly/2999899/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.