Biệt thự nhà họ Khương tọa lạc giữa sườn núi, chiếc xe hơi màu đen vững vàng chạy trên con đường núi quanh co, từ cửa sổ xe nhìn ra, bên ngoài là núi non trùng trùng điệp điệp, giữa mùa hè oi bức như thế này mà lại nhìn thấy những ngọn núi được bao phủ bởi màu xanh như vậy, khiến lòng người cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Bất luận là ở đâu chính là không thiếu sự khác biệt giữa người nghèo và người giàu.
Ở Cảnh Thành này, sự chênh lệch giàu nghèo lại càng thấy rõ ràng.
Khương Mạt Lỵ ngồi trong xe, xem vòng bạn bè trên wechat, vừa hay thấy một bạn học lúc cao trung đăng một tin tức mới, huy động vốn cộng đồng.
Khương Mạt Lỵ đương nhiên không nhấn chia sẻ tin tức này, suy nghĩ một lát, cô mở giao diện trò chuyện riêng, trực tiếp chuyển khoản cho cô ấy một vạn tệ, mang theo chân thành mà nhắn: "Hiểu Hiểu, tớ không biết cái kia có thể gửi qua hay không nên tớ chuyển số tiền này cho cậu, cậu rút ra rồi chuyển cho mợ cậu nhé, chỉ là chút lòng thành mà thôi, hy vọng cậu tiếp nhận, chúc mợ cậu sớm khỏe mạnh, có cần hỗ trợ gì thì cứ nói với tớ nhé."
Rất nhanh Hiểu Hiểu liền gọi đến, trong điện thoại cô ấy khóc không thành tiếng.
Khương Mạt Lỵ ngữ khí ôn nhu mà an ủi.
"Mạt Lỵ, cảm ơn cậu, cậu thật sự là người tốt." Cuối cùng, cảm xúc của Hiểu Hiểu cũng bình ổn trở lại, "Thật ra rất nhiều người không biết, ba mẹ tớ mất từ lúc tớ còn nhỏ, là cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/o-hao-mon-sung-van-lam-nu-chinh/690853/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.