Chương 100 Da đầu Thích Dư tê dại, cô lập tức tăng tốc bước chân theo lên, suýt nữa đã dẫm lên giày của một nhân viên công tác đi cuối cùng. Anh chàng quay phim vác máy quay dự phòng nhíu mày quay đầu lại, còn chưa kịp nói gì đó, đã bị sắc mặt khó coi của Thích Dư dọa cho giật mình. Chỉ thấy khuôn mặt vốn trắng nõn của Thích Dư lúc này lại mặt không còn chút máu, như thể được quét một lớp sơn trắng. Chú ý tới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên công tác, Thích Dư nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm, cô xấu hổ ho một tiếng, trên mặt miễn cưỡng nở một tia ý cười, vội vàng nói xin lỗi với người đang che trước mặt. Cố Thiên hoàn toàn không biết gì cả, cô tự nhiên đẩy cửa phòng khách, đi về phía chiếc giường lớn ở giữa. MC và anh chàng quay phim cũng vội vàng theo sát phía sau. Thích Dư vào cửa xong, liếc mắt một cái đã thấy dưới gầm giường, chiếc hộp của Cố Thiên thậm chí còn lộ ra một góc nhỏ, cô nhất thời gấp đến mặt đỏ tai hồng. Ngay lúc Cố Thiên chuẩn bị ngồi xổm xuống tìm kiếm vali, Thích Dư đột nhiên hét lớn một tiếng: "Chờ một chút!" Trong nháy mắt, tất cả mọi người theo bản năng nhìn về phía Thích Dư. Cố Thiên cũng dừng động tác, quay đầu nhìn Thích Dư, cô hơi nhướng mày, đáy mắt lướt qua một tia nghi hoặc. "Sao vậy?" Cố Thiên kỳ quái hỏi. Thích Dư sải bước đi đến đằng trước, cô quay lưng về phía máy quay, một bên không ngừng đưa mắt ra hiệu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/2992852/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.