Trần Thích và đám người của Lãnh sư gia dùng roi thúc ngựa, thừa lúc cửa thành Trừ Châu vẫn chưa đóng liền nhanh chóng tiến vào trong để bái kiến Tri châu.
Lại nói Trừ Châu và Kinh Lăng bị ngăn cách bởi con sông Trường Giang, mà Tạ gia vốn buôn bán làm ăn tại Nam Kinh nên không tránh được việc phải giao tiếp với các vị quan, toàn bộ đất nam Trực Lệ cho đến Nam Kinh, tất cả các vị trưởng quan phủ huyện không có người nào là Lãnh sư gia không quen, duy chỉ có Tri châu Trừ Châu đến đây nhậm chức vào năm năm trước, mà khoảng thời gian đó lại trùng hợp lúc Lãnh sự gia ra biển với Tạ Dực cho nên vẫn chưa kịp đến chảo hỏi nhân vật này, chỉ biết người người gọi là Nguyễn Gia Hữu, từng là Tri huyện của Cát An thuộc Giang Tây tại phủ Long Tuyển.
Trưởng quan bái kiến địa phương yêu cầu phải đưa danh thiếp nhưng hiển nhiên hiện tại mọi người đều không còn nhiều thời gian nên chỉ có thể lạm quyền một chút, thông truyền với người gác cổng.
Trần Thích vốn là mệnh quan triều đình nên lúc này hắn ra mặt, hành lễ đối với người gác cổng đứng ở đối diện, nói: “Tại hạ là thị độc Trần Thích tại Hàn Lâm Viện Bắc Kinh, có việc gấp cần cầu kiến Nguyễn Tri Châu, mong các vị thay tại hạ thông truyền.”
Người gác cổng nghe thấy ba chữ “Hàn Lâm Viện” mới nhìn lên, liếc ngang nhìn Trần Thích rồi nói “Chờ một chút”, sau đó đứng lên đi vào phủ, cũng không mời bọn họ vào trong uống tách trà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/oan-nghiet-nhan-duyen-dao-thuong-phieu/2377134/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.