Dịch: Hân Di
Nếu Hà Đại Tiến nghiêng tay thêm một chút thì con dao có thể chém bay cả ngón tay rồi. Nhưng dù thế thì bây giờ ông bị thương cũng khá nặng, máu tươi chảy ròng ròng, nhuốm đỏ cả bàn tay.
Hà Đại Tiến thấy Đường Tam Bàn hốt hoảng thì trấn an:
- Không sao đâu, chỉ bị mất chút da.
- Chảy nhiều máu thế mà ông còn nói không sao.
- Ông đi ra ngoài nhổ cho tôi mấy cây ngải cứu về đây, rồi giã nát ra cho tôi đắp lên. - Hà Đại Tiến nắm chặt ngón tay bị thương, nói: - Đi mau đi.
Đường Tam Bàn vội vàng chạy ra ngoài tìm cây ngải cứu.
Ngải cứu tươi tốt nhất là vào mùa xuân, nhưng mùa hè cũng vẫn còn. Nó là một loại thuốc mọc như cỏ dại, ở nông thôn thì chỗ nào cũng có.
Nhưng kỳ lạ nhất là khi bạn cần dùng tới cái gì thì cái đó như bị tàng hình, không thấy tăm hơi đâu cả.
Đường Tam Bàn lao vào trong màn mưa, chạy một đoạn ngắn nhưng không thấy cây ngải cứu nào, có điều ông nhìn thấy Tống Kim ngồi trên đống cỏ ven đường.
- Ông Kim...
Tống Kim trú mưa dưới tán cây cả buổi trời, ông tưởng Đường Tam Bàn tới tìm mình nên ngoảnh mặt quay đi, giận dỗi:
- Tôi không về đâu, về rồi lại bị Hà Đại Tiến mắng như tát nước vào mặt.
- Không phải, ông Đại Tiến bị thương rồi.
Đường Tam Bàn xua xua tay, nói:
- Lúc vót nan trúc bị dao chẻ củi chém vào tay, máu chảy lênh láng đầy đất.
Tống Kim sửng sốt một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-toi-22-tuoi/59138/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.