Dù vậy, mỗi ngày bận rộn mà đầy hy vọng, tôi cảm thấy dường như mình thật sự nhìn thấy chút ánh sáng trong cuộc sống gian khó này.
Nhưng đến mùa đông năm hai đại học, mọi thứ sụp đổ.
Người em trai cùng cha khác mẹ,Nguyễn Tông Diệu, đã vét sạch tiền nhà để đóng học một trường dân lập, sau đó lại mượn tiền online để nạp game, nợ đến 100.000.
Công ty đòi nợ làm rò rỉ danh bạ điện thoại của nó.
Bố mẹ tôi bị bọn đòi nợ tìm tới, dọa dẫm dữ dội.
Nhà họ Nguyễn lập tức thành đề tài bàn tán của cả khu trong suốt tháng đó.
Tôi nhận được cuộc gọi vào nửa đêm, khi vừa tan ca ở tiệm trà sữa.
Tuy mùa đông ở Hồng Kông không lạnh như miền Bắc, nhưng nghe giọng mẹ tôi qua điện thoại, tôi vẫn cảm thấy lạnh từ lồng ngực lan tới tận đầu ngón tay.
“Mẹ khổ quá, ông trời ơi, sao lại khổ thế này…”
Tiếng mẹ tôi khóc thảm thiết bên kia.
“Mẹ à, con không có tiền.”
“Con mỗi năm đã đưa mẹ 10.000 rồi, đó là tất cả số tiền con gắng gượng làm ra được rồi… con còn phải sống, còn phải đi học…”
Gió lùa nước mắt tôi tràn ra.
“Để tiết kiệm tiền, mỗi ngày con chỉ dám tiêu dưới 7 tệ…”
Tôi bị cắt ngang.
“Mẹ không quan tâm! Cái cô giáo kia chẳng phải nói học đại học là nhà nước cho tiền à?!”
“Đi học rồi là lòng cũng đi hoang, có tiền không chịu đưa về nhà đúng không?! Đúng là con gái không nuôi được, toàn là lũ vô ơn! Ai biết mày đang tính toán cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-trum-doi-con-a-ky-30-tuoi/2850880/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.