Leslie khóc tưởng chừng như hàng giờ đồng hồ. Viên aspirin chẳng giúp cho cái chân bớt đau chút nào. Không có loại thuốc nào con người từng biết đến có thể chữa được cái tôi đang bị tổn thương nặng nề của cô. Matt đã hất cô ra khỏi nhà, bỡn cợt cô, cười nhạo sự chất phác của cô và khiến cho cô cảm thấy mình gần giống một con điếm. Anh ta giống hệt như ông bác sĩ ở phòng cấp cứu trước đây đã làm cô cảm thấy hổ thẹn về cơ thể mình. Thật đáng tiếc là niềm khoái cảm đích thực lần đầu tiên của cô trước những động chạm của một người đàn ông lại biến cô thành một thứ đồ vật rẻ rúng cho anh ta khinh thường.
Được rồi, Leslie vừa dặn lòng vừa giận dữ gạt nước mắt, cô sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó nữa. Matt Caldwell nhất định sẽ xuống địa ngục như cô đã nguyền rủa!
Điện thoại reo nhưng cô chần chừ không muốn nghe máy. Nhỡ đâu Ed gọi thì sao. Cô nhấc ống nghe lên.
“Bọn tôi đã cười một trận về cô đấy”, Carolyn nói ngay không để cô kịp lên tiếng. “Tôi nghĩ cô nên suy nghĩ kĩ trước khi lao vào lòng anh ấy một lần nữa! Anh ấy bảo sự dễ dãi của cô khiến anh ấy phát tởm...!”
Gần như run lên vì nhục nhã, cô dập ống nghe xuống rồi rút phắt dây ra. Những lời nói của Carolyn quá giống với những gì Matt nói nên chẳng lý nào không tin cô ta. Cuộc gọi vừa rồi của Carolyn là điều cô cần để làm nên một cái kết... hoàn hảo cho buổi tối
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ong-trum-texas/1671559/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.