Yến Dực gần một năm nay chưa từng hồi phủ. Năm ngoái, khi hoàng đế triệu hắn trở về kinh, bề ngoài truyền rằng là do Âm Thái hậu đột nhiên phát bệnh, lòng thương nhớ hắn khôn nguôi, nên mới ban chỉ gọi hắn về Lạc Dương để hầu bệnh.
Đại Đông xưa nay sùng kính chữ hiếu, Yến Dực phụng chỉ không chút chậm trễ, hôm ấy liền mang theo Yến Tín đánh xe khởi hành về Lạc Dương. Chuyến đi này kéo dài tròn một năm.
Duyện Châu Thứ sử vừa hay tin hắn hồi phủ, lập tức sai người đưa đến hàng loạt hồ sơ vụ án, trong vòng một năm qua, các quận lớn nhỏ đã tích lại hơn ba trăm vụ việc cần xử lý.
Từ sáng sớm bước chân vào phủ đến tận đêm khuya, Yến Dực gần như không dừng lại lấy một khắc. Ngay cả khi dùng thiện cũng có phụ tá đứng bên báo cáo không dứt. Mãi đến khi trời nhá nhem, sắc mặt hắn thực sự tiều tụy, Lưu Phúc mới cẩn thận tiến lên khuyên nhủ, bảo hắn nên lưu tâm đến thân thể.
Chính nhờ lời nhắc ấy, Yến Dực mới nhớ tới Tống Tri Huệ, bèn gọi lang trung đến bắt mạch cho nàng.
Lưu Phúc là người theo hầu Yến Dực từ khi hắn còn là hoàng tử, tuy ngoài mặt không để lộ điều gì, nhưng trong lòng đã âm thầm đem vị trí của Tống Tri Huệ nâng thêm mấy phần.
Trước khi đi ngủ, Yến Dực có thói quen ngâm mình trong nước nóng. Lưu Phúc rời khỏi thư phòng, một mặt sai người đến Trì Phòng chuẩn bị, một mặt lại tự thân đến Tây Uyển, dặn dò Tần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731264/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.