Vân Thư cầm lấy một nhánh cây khô, ra chiều cẩn trọng mà bắt đầu vẽ lên mặt đất. Nàng ấy họa trước là toàn bộ bố cục của vương phủ, lấy cửa chính làm điểm khởi đầu, vừa vẽ vừa chậm rãi giải thích cho Tống Tri Huệ nghe.
Không phải Vân Thư có ý khoe khoang, nhưng là một tỳ nữ lo việc quét dọn trong phủ, nàng ấy đích xác nắm rõ phần lớn các lối đi trong vương phủ. Tuy vậy, vẫn có không ít nơi nàng ấy bị cấm bước vào, nên những chỗ ấy nàng khó mà tường tận giảng giải cho Tống Tri Huệ.
Tỷ như tiền viện, nàng ấy từng lui tới rất ít, chỉ biết đại khái tác dụng của mỗi gian phòng. Ví như sau khi vào phủ môn, bên góc Đông Nam có một toà Hiền Hiên, nàng ấy chỉ biết nơi đó là chỗ ở của một vị phụ tá trong phủ, nhưng chưa từng được trông thấy tình hình cụ thể bên trong.
“Chủ viện của Vương gia là An Thái Hiên, cũng chính là nơi ở trung tâm vương phủ. Năm ngoái vào đợt tuyết lớn đầu mùa, người trong viện không đủ, nô tỳ từng được gọi tới giúp đỡ một thời gian.” Nói tới đây, trên gương mặt Vân Thư hiện ra vài phần tự hào xen lẫn cảm kích và bồi hồi.
Bởi lẽ An Thái Hiên không phải nơi ai cũng có thể lui tới, nếu không được Lưu Phúc công công cho phép, tự tiện bước vào đó là trọng tội.
“Nô tỳ làm việc cẩn thận, lại chẳng bao giờ nói nhiều, nên được Lưu công công khen ngợi mấy câu.” Vân Thư nói, khoé miệng lộ ra một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731265/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.