Đêm ấy, Yến Dực trầm mặc đến đáng sợ. Hắn chưa từng nghĩ, có một ngày chính mình đem từng vết sẹo cũ xé toang cho nàng xem, cuối cùng lại thành ra chính tay nàng nhắm thẳng vào tim hắn mà bắn một mũi độc tiễn.
Hắn từ trên giường ngồi dậy, lạnh lùng nhìn bóng dáng đã rũ rượi nằm bất động kia, cứ thế đứng lặng một hồi lâu, rồi xoay người rời đi.
Từ sau đêm đó, suốt nửa tháng sau, Yến Dực không hề tới tìm Tống Tri Huệ.
Khi tất thảy mọi người đều cho rằng Tĩnh An vương rốt cuộc cũng đã bỏ cuộc, đã chịu từ bỏ vị Tống nương tử suốt ngày điên điên dại dại kia, thì vào đêm Trừ tịch, Yến Dực lại bất ngờ sai người chuẩn bị xe ngựa, đích thân đến phòng nàng, thẳng tay lôi nàng ra.
Hắn dùng đoạn vải mềm chuyên biệt trói chặt tay chân nàng, ôm nàng lên xe ngựa, cưỡng ép đổ dược vào miệng nàng. Phải một lúc sau, đợi khi Tống Tri Huệ hoàn toàn không thể nói năng gì nữa, hắn mới phân phó người đánh xe rời phủ.
Đêm Trừ tịch năm ấy náo nhiệt vô cùng, khắp phố phường đèn lồng giăng giăng, sáng rực như ban ngày.
Yến Dực ôm nàng trong ngực, kéo màn xe lên, cùng nàng thưởng thức cảnh đêm phồn hoa.
Hắn mua cho nàng rất nhiều thứ — đều là những vật nữ nhân thường yêu thích — khiến nửa chiếc xe ngựa chất đầy đồ.
Chỉ là Tống Tri Huệ vẫn giữ nguyên vẻ mặt lãnh đạm, bất kể ngoài xe là cảnh tượng huy hoàng đến đâu, trong ánh mắt nàng đều không dấy nổi chút sáng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pha-lung-tien-uyen-ky-linh/2731319/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.