Vệ Nghê cong eo, cẩn thận thoa thuốc dán băng ở khoé mắt người thanh niên.
“Không có gì trở ngại, ở lại quan sát 40 phút xong là có thể ra về.”
“Không cần chụp CT gì đó luôn sao?” Thanh niên ngồi trên giường bệnh sờ sờ khoé mắt được băng bó cẩn thận, lòng còn sợ hãi nói.
“Không tổn thương trực tiếp đến bên trong mắt, không cần sợ.” Vệ Nghê nói.
“Cây gậy kia bay thẳng vào mắt tôi đó, bác sĩ xem lại giúp tôi với, lỡ đâu bên trong có cục u thì sao?” Thanh niên nghe răng trợn mắt nhìn Vệ Nghê.
Vệ Nghê đang muốn tới gần, thanh niên đột ngột kêu lên thảm thiết.
“Đại ca à⎯⎯” Giải Tinh Tán đặt mông ngồi xuống bên cạnh người thanh niên, cánh tay gắt gao khoá cổ hắn, “Đừng có vớ vẩn, rõ ràng cái đầu bóng loáng kia đánh vào đầu anh mà, lấy đâu ra cục u trong mắt? Bác sĩ người ta đã nói không sao rồi, anh cứng đầu làm gì?”
“Chú còn không biết xấu hổ?” Thanh niên xù lông lên, “Chú chỉ bị vết bầm nhỏ xíu, có gì nghiêm trọng chứ! Đôi mắt này của anh nếu mù đi, nửa đời còn lại dựa vào cái gì kiếm cơm đây?!”
“Anh vẫn ăn cơm được trong tình trạng này mà.” Giải Tinh Tán vỗ vỗ bờ vai hắn.
Vệ Nghê làm lơ cuộc đấu võ mồm của hai người, làm xong việc mình liền rời đi. Cô còn chưa đi được hai bước, một bóng dáng màu đen liền đuổi theo.
“Gặp lại nữa rồi.” Hai tay cậu bỏ vào túi quần, không nhanh không chậm đi theo sau cô, “Thì ra chị là bác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phac-hoa-that-tat-nuong-tu/1664168/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.