Mạnh Tắc Tri đến cổng trường thì Diệp Văn Tự đã có mặt.
Tóc hắn vẫn còn hơi ướt, quần áo cùng giày đều sạch sẽ, rõ ràng là vừa tắm không bao lâu.
Thấy Mạnh Tắc Tri đi tới, bàn tay đặt bên người của Diệp Văn Tự vô thức siết chặt lại.
"Đi thôi."
"Ừ." Diệp Văn Tự đi theo sau hắn, ngượng ngùng, căng thẳng, thấp thỏm... tâm trạng phức tạp đến mức khó tả.
Trạng thái này kéo dài mãi cho đến khi vào rạp chiếu phim.
Rạp chiếu phim của thị trấn nhỏ, thiết bị lạc hậu, cơ sở cũ kỹ, thời điểm hiện tại chỉ chiếu hai bộ phim, một bộ là phim khoa học viễn tưởng cũ từ nhiều năm trước, một bộ là phim hài mới chiếu, giá vé cao gần gấp đôi bộ phim trước.
Mạnh Tắc Tri chọn bộ phim khoa học viễn tưởng, dù sao hắn tới đây cũng không phải thật sự để xem phim.
Người trong thị trấn nhỏ vốn không có nhiều hứng thú với chuyện yêu đương vặt vãnh, huống chi hiện tại không phải cuối tuần hay ngày nghỉ, nên trong rạp cũng không nhiều người xem.
Mạnh Tắc Tri tùy tiện chọn một góc rồi ngồi xuống.
Diệp Văn Tự đi mua đồ ăn vặt rồi trở lại, đưa phần bắp rang cho Mạnh Tắc Tri, động tác rất lúng túng: "Cậu có muốn ăn không?"
"Không."
"À..." Diệp Văn Tự hơi thất vọng, vì sự lạnh nhạt của Mạnh Tắc Tri.
Hắn bốc một hạt bắp rang bỏ vào miệng, uể oải nhai, cảm thấy không có vị gì.
Dù phim có hay đến đâu, cũng không cứu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phao-hoi-lam-vuong-giap-tu-hoi/2770834/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.