Phương Trầm sốt ruột đi vòng vòng trong phòng.
Cậu không biết có phải Sith chuyển nhầm tiền hay không, quan trọng là cậu còn chẳng có số của anh ta, muốn tìm người cũng không được.
May mà không quá mấy giây sau, chuông điện thoại đã reo lên.
Cậu lập tức bắt máy, không đợi cậu lên tiếng, người ở đầu dây bên kia đã xin lỗi trước, "Xin lỗi, hôm nay bọn tôi có buổi tập luyện, kết thúc hơi muộn nên giờ mới chuyển tiền được cho cậu."
Có thể nghe ra người ở bên kia giống như vừa mới vận động xong, giọng nói trầm khàn, hơi thở dồn dập, cách đường dây điện thoại truyền tới như sát ở bên tai.
Phương Trầm ngẩn ra hai giây, rồi chợt hoàn hồn, vội nói, "Không sao, nhưng có phải anh chuyển nhầm rồi không? Tôi nhận được một trăm ngàn đô lận."
"Không chuyển nhầm."
Sith vốn còn định chuyển nhiều hơn, nhưng sợ dọa người ta chạy mất.
Trong phòng thay đồ, anh ngồi trên băng ghế, nửa thân trên để trần, mồ hôi theo rãnh các cơ bụng trượt xuống.
"Mai tôi có thể đến tìm cậu không?"
Phương Trầm cảnh giác, "Có chuyện gì vậy?"
"Tặng quà xin lỗi."
"Không cần." Phương Trầm thẳng thừng từ chối, "Anh đã chuyển nhiều tiền lắm rồi."
Tuy vẫn giữ được giọng điệu bình thản, nhưng trong lòng cậu đã nhảy múa vui sướng.
Một trăm ngàn đô đó!!!
Một năm này cậu chẳng cần đi làm thêm cũng được nữa!!
Đúng là nhà giàu, một giọt sương từ đầu ngón tay rơi xuống thôi cũng đủ cho cậu tiêu pha xả láng!
"Cần chứ." Sith rất thạo chuyện đàm phán, giọng điệu của anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phao-hoi-song-lai-khi-da-end-truyen/3005106/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.