Phủ Yến Quốc Công rộng lớn vô ngần. Sau khi lão Quốc Công qua đời, Cố Cư Hàn kế thừa tước vị, gia tộc ngày càng hưng thịnh. Trong phủ, thúc bá huynh đệ đông đúc, tất cả đều ở chung một phủ. Tuy người trong nhà nhiều là vậy, nhưng viện mà phu thê Cố Cư Hàn và Thẩm Tây Linh ở vẫn hết sức rộng rãi.
Cố gia vốn xuất thân tướng môn, dù là nhà hào quý nhưng trong việc điêu khắc, trồng vườn lại thiếu phần tinh tế. Lại thêm phong tục Bắc Nguỵ mộc mạc thô sơ, chẳng thể so với sự cầu kỳ tao nhã nơi thế gia vùng Giang Tả.
Năm xưa Thẩm Tây Linh gả vào phủ, viện của Cố Cư Hàn vẫn còn đơn sơ giản lược. Hắn sợ nàng thấy buồn tẻ, bèn giao việc tu sửa khu vườn cho nàng làm chủ. Thẩm Tây Linh liền chọn một mảnh đất rộng, cho dựng nên Vọng Viên, theo lối Giang Tả mà bày biện đình đài thủy tạ, hoa cỏ chim cá. Suốt năm năm qua, từng chút từng chút thêm thắt sửa sang, nay đã thành hình, danh tiếng vang xa khắp Thượng Kinh.
Nơi nàng thích nhất là một hồ nước nhỏ trong vườn. Ven hồ có một đình nghỉ chân, trong hồ trồng sen, bốn phía là trúc xanh vây quanh tạo thành một khoảng trời thanh vắng mà phong nhã vô cùng.
Tiết này sen chưa nở, khiến hồ có đôi phần tĩnh lặng, nhưng cá trong hồ lại tung tăng bơi lượn, khiến nơi ấy thêm phần sinh động. Khi Cố Cư Hàn và Thẩm Tây Linh cùng tản bộ đến đình bên hồ, nàng nhận lấy hũ gốm nhỏ đựng thức ăn cho cá
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003142/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.