Quận Nam Lăng giờ đây đã trở thành chốn thị phi đệ nhất thiên hạ. Từ sau trận đại bại của quân Lương vào năm ngoái, binh mã Bắc Ngụy như mãnh hổ xuống núi, một đường thẳng tiến liên tục hạ được các châu quận như Nam Tiếu, Long Cang, An Phong… Nay đại quân đóng trại ở bờ bắc Trường Giang, chỉ cách quận Nam Lăng một con sông, gươm đao sẵn sàng.
Thống lĩnh quân Ngụy lần này chính là đích trưởng tử của Yến Quốc Công – Cố Cư Hàn. Năm nay hắn mới vừa tròn hai mươi ba, nhưng trong trận đại chiến năm ngoái đã lập không ít kỳ công, thậm chí suýt chút nữa chặt được thủ cấp của đại tướng quân Hàn Thủ Nghiệp thống soái tối cao của Đại Lương khiến thiên hạ chấn động, một trận thành danh.
Giờ đây chính hắn đang trấn thủ đại doanh phía bắc Trường Giang, chỉ chờ một cơ hội thích hợp là sẽ xé toang phòng tuyến biên cương Đại Lương, trực chỉ phương nam, tiến đánh thành Kiến Khang.
Trường Giang cuồn cuộn, sóng gió không ngừng, trong đại trướng tướng quân vẫn nghe rõ tiếng nước vỗ bờ, thế nhưng lúc này trong trướng đang nghị sự, tiếng người ồn ã đã lấn át cả thanh âm của sông nước.
Một vị đại tướng râu quai nón tức giận quát lớn: “Bọn người Đại Lương đúng là một lũ hèn nhát! Chúng ta ngày ngày canh giữ nơi đây, lớn tiếng mắng chửi, khiêu khích bọn chúng ra khỏi thành nghênh chiến, thế mà đám nhát gan ấy lại cứ giả câm giả điếc, không hề phản ứng! Đúng là đáng giận vô cùng!”
Vị tướng này họ Quách, tên Mãn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003184/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.