Có lẽ Tề Anh sẽ mãi không thể diễn tả được cảm giác của mình khi bước qua cánh cửa ấy và nhìn thấy tất cả.
Tề nhị công tử vốn là một người có sự điềm tĩnh phi thường. Là người nắm quyền ở Khu Mật Viện nhiều năm, chàng đã quen với những trận chiến sống chết giữa hai nước. Chỉ một ánh mắt là có thể quyết định số phận của hàng vạn người, ngay cả khi chiến sự không thuận lợi, chàng cũng có thể giữ bình tĩnh, sắc bén.
Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng trong căn phòng ấy, chàng đã mất đi sự điềm tĩnh mà suốt bao năm tôi luyện. Giống như chạm phải một chiêu thức nguy hiểm, lần đầu tiên trong đời, chàng cảm nhận được sự tức giận mãnh liệt.
Thanh Trúc và Bạch Tùng theo sát bên người Tề Anh, họ cùng chàng đi suốt con đường đến biệt viện Đông Nam.
Vốn dĩ, công tử đã quay về Phong Hà Uyển để tìm Thẩm Tây Linh nhưng khi họ tới nơi chỉ còn là một gian nhà vắng lạnh, mọi người đã đi hết. Họ phải hỏi một gia nhân thì mới biết hôm nay Tống Hạo Đường đã đến thông báo tin tức về cái chết của Phùng chưởng quầy, Thẩm Tây Linh ngay lập tức ra ngoài để lo liệu.
Dù họ không rõ Phùng chưởng quầy là ai, nhưng khi nghe tin này, trong lòng tất cả đều dấy lên một cảm giác không lành. Rời khỏi Phong Hà Uyển, giữa đường họ lại gặp Lục Tử, dưới cơn mưa giông, hắn giục xe vội vã, người ướt sũng, vừa nhìn thấy công tử liền mừng rỡ, vội vàng nói rằng Thẩm Tây Linh đang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003251/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.