Mưa lớn vẫn chưa dứt, đêm nay vẫn sâu thẳm như vậy.
Phủ của Phó gia cách phủ chính của Tề gia không xa, cũng giống như Tề gia là một tòa cao môn rộng, sâu thẳm, toát lên vẻ uy nghiêm, quý phái.
Trong đêm mưa giông như vậy, cửa sau của Phó gia đột nhiên không một tiếng động mở ra, một chiếc xe ngựa chầm chậm tiến vào. Chưa kịp dừng hẳn, một bóng người mặc áo choàng trùm kín toàn thân bước xuống, khuôn mặt hoàn toàn ẩn giấu, không để lộ.
Vừa xuống xe, cánh cửa sau của phủ Phó gia tự động mở ra, một hạ nhân cầm ô đứng chờ, lễ phép hành lễ với người đến, sau đó liền quay người dẫn người vào trong.
Người nọ quen đường quen lối đi theo sau hạ nhân, bước đi vững vàng, vượt qua những kiến trúc, đình viện trong phủ Phó gia, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa nhỏ không mấy nổi bật. Ngẩng đầu nhìn, người ấy thấy cửa nhỏ này không có biển tên, thật sự là một nơi không có danh tính.
Hạ nhân quay lại cúi đầu hành lễ, rồi không nói lời nào lặng lẽ lui ra ngoài. Người đến nhìn quanh một lượt, thấy không có ai, liền đẩy cửa bước vào.
Bên trong không có ai, ánh đèn mờ mịt, khung cảnh mờ ảo như trong sương, trong không khí thoang thoảng mùi phấn hương, hoa nhài.
Người đến tiến vào trong, tìm kiếm, nhưng thấy trên giường lại trống không. Đang còn nghi hoặc thì bất ngờ nghe thấy tiếng cười khúc khích của một người nữ nhân, ngay lập tức, người ấy bị ôm từ phía sau. Cùng lúc đó, giọng nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003253/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.