Cuộc chiến cam go chưa từng có ấy kéo dài mãi cho đến tháng mười một, tiết Hoàng Chung.
Đại Lương đánh mất ba châu phía Giang Bắc mà trước kia bắc phạt mới nhọc nhằn đoạt được, nhưng chí ít cũng còn giữ vững được phòng tuyến bên dòng Đại Giang. Đôi bên qua lại giao tranh mấy lượt nơi Bắc Dương Châu và Tây Từ Châu. Bắc Ngụy có lần từng vượt qua thiên hiểm, đáng tiếc cuối cùng vẫn bị đẩy lùi về phương bắc. Mọi thứ, như thể lại bắt đầu lại từ đầu.
Cũng vào tháng mười một ấy, Thẩm Tây Linh cuối cùng được thả khỏi Thượng Phương ngục, đồng thời hay tin mình sắp phải gả xa sang Bắc Ngụy.
Người đến đón nàng là Thanh Trúc. Hắn nói với nàng rằng, nàng đã được đại xá. Bởi vì thánh thượng muốn khôi phục địa vị cho công tử nên chuyện cũ không thể để lưu lại dấu tích. Bên ngoài đã truyền rằng việc của nàng vốn là do Lục Chinh hãm hại Tề Anh, thánh thượng đã cách chức Lục Chinh, lại thay cả quan tư mã chưởng quản hình ngục.
Nay nàng phải đến Lang Gia, trở về cố quận bên nương gia, rồi từ đó xuất giá. Từng tin ấy, tin nào cũng đủ khiến người chấn động, song khi ấy Thẩm Tây Linh đã chẳng còn biểu lộ gì. Nửa năm trong lao ngục dường như đã mài mòn hết thảy mọi cảm xúc của nàng. Nàng chỉ hỏi Thanh Trúc hai điều: Thứ nhất, công tử vẫn bình an chứ? Thứ hai, Những việc này… chàng có hay biết không?
Thanh Trúc đều gật đầu. Thẩm Tây Linh bấy giờ không nói gì thêm. Nàng không hỏi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003302/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.