Cố Tinh Kỳ hốt hoảng.
Nàng yêu quý vị tẩu tẩu dung mạo khuynh thành này nhất, lại càng thích ăn điểm tâm ở Di Lâu do tẩu tẩu mở tiệm làm ra! Nàng sao có thể để ca ca hồ đồ, để lỡ một hiền thê như thế?
Bởi vậy, Cố Tinh Kỳ trở nên ân cần khác thường, bắt đầu dò hỏi hành tung của đại ca gần đây, lại còn chủ động xin gánh trách nhiệm khuyên nhủ ca ca.
Thẩm Tây Linh tất nhiên biết tiểu cô muội đã nghĩ sai, song lại chẳng tiện giải thích mối quan hệ vi diệu giữa nàng và Cố Cư Hàn. Bọn họ chẳng phải vì hiềm khích mà sinh ra khoảng cách, chỉ là nàng thật chẳng biết phải đối đãi với chàng ra sao, Cố Cư Hàn ắt cũng cảm nhận được nỗi khó xử ấy, nên mới cố ý tránh việc ở riêng với nàng quá lâu.
Nàng quả thật chẳng biết nên xử trí thế nào. Thuở trước, người người sự sự quanh nàng đều đơn thuần. Dù về sau từng xuất hiện chuyện thị phi như việc tam công tử Tề gia, thì cũng có người đứng ra che chở thay nàng, thành ra nàng chưa từng trải qua những rối rắm như thế một mình. Chính là nàng quá đỗi ngây thơ.
Tuy vậy, Thẩm Tây Linh cũng không bi quan lắm, trong lòng nàng vẫn cho là mình nghĩ sai. Dù sao giữa nàng và Cố Cư Hàn cũng không có bao nhiêu gốc rễ sâu xa, huống hồ hắn đã sớm hay biết chuyện giữa nàng và người ấy, sao có thể động lòng với nàng cho được?
Lùi vạn bước mà nói, kẻ như hắn, thiên chi kiêu tử biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003311/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.