Hôm ấy, lễ hội Dục Phật tại chùa Ngọc Phật được cử hành long trọng vô cùng.
Đất bắc vốn dĩ kiến trúc phần nhiều rộng rãi hùng vĩ hơn phương Giang Tả, mà chùa Ngọc Phật lại do hoàng thất đích thân cúng tiền xây dựng nên lại càng tráng lệ hơn chùa Tây Hà nơi Thẩm Tây Linh quen thuộc thuở trước. Một trăm lẻ tám pho Kim Thân La Hán an tọa vây quanh đại phật Thích Ca Mâu Ni, các vị Bồ Tát thì hiện giữa tầng tầng mây lành, trong ánh kim quang rực rỡ mà cúi đầu nhìn xuống chúng sinh.
Khi pháp hội bắt đầu, tăng chúng chùa Ngọc Phật đều khoác áo cà sa, cầm pháp cụ, nối nhau lên điện, theo thứ tự đông tây mà phân ban đứng chầu. Tiếng chuông tiếng khánh ngân dài không dứt, có sáu vị tăng từ trong hàng bước ra nghênh đón tượng phật. Huệ Giác phương trượng bước theo sau, chậm rãi dẫn đường, cung kính nghênh thỉnh phật tượng từ lầu kinh nhập đại điện.
Đại điện khi ấy chuông trống cùng vang, tượng phật được an trí giữa kim bồn, Huệ Giác phương trượng dẫn đầu chúng tăng dâng hương lễ bái, tụng Dục Phật Chân Ngôn, rồi tiếp tục chu hành quanh phật ca tụng Phật Bảo Tán, đọc Hồi Hướng Văn, tiếng tụng kinh ngân vang trong điện chẳng dứt như tơ, gọi là công đức viên mãn.
Thẩm Tây Linh biết rõ Tề Anh đang ở trong phật các cao lớn kia, chỉ cách nàng… một bức tường mà thôi.
Chính điện là nơi Ngụy đế cùng chư quan cựu triều lễ phật, nữ quyến không được ở chung một chỗ với nam tử. Vì thế dẫu nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003312/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.