Thế gian buồn vui vốn chẳng đồng, bên kia Tề gia đã khổ tận cam lai, tiếng cười vang khắp đại sảnh, thì bên này, Đình Uý Pháp ngục vẫn âm u lạnh lẽo như năm nào.
Ánh trăng ở thành Kiến Khang thành khi chiếu đến nơi này dường như cũng trở nên đặc biệt thê lương, lặng lẽ phủ xuống chốn đại hung địa này. Nơi sâu thẳm nhất của đại lao, giam giữ kẻ phản nghịch sắp bị xử trảm vị cựu võ quan đệ nhất Đại Lương, kẻ từng quyền khuynh triều chính, Hàn Thủ Nghiệp.
Ông ta đang ngồi lặng trong góc tường âm ẩm của ngục, mắt nhắm nghiền, tóc tai rối bời, khắp người đầy vết thương, hơi thở lẫn lộn với mùi máu tanh đặc quánh, không phát ra một tiếng động, tựa như đã chết từ lâu.
Trong lao ngục u tối tĩnh lặng đến cực điểm. Đêm khuya vạn vật yên lặng, không còn tiếng ồn ào ban ngày. Đám thân tín thuộc một mạch của ông ta giờ cũng không còn khí lực hô hoán như trước, e là sớm đã mệt lả, thiếp đi trong cơn tuyệt vọng rồi chăng.
Không biết đã đến canh giờ nào, trong bóng tối bỗng vang lên tiếng bước chân chậm rãi, vững chắc, từng tiếng như rơi trên mặt đất lạnh lẽo. Ở nơi hoang vắng này, thanh âm ấy nghe lại càng rõ rệt.
Hàn Thủ Nghiệp đột ngột mở mắt, trong ánh trăng nhợt nhạt chỉ đủ lờ mờ trông thấy người đang đứng ngoài song sắt. Là chất tử của ông ta, Hàn Phi Trì.
Khoé miệng Hàn Thủ Nghiệp khẽ nhếch, như là đang cười. Trong bóng tối, thần sắc ông ta càng thêm thâm trầm khó
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-ha-cu-dao-tu-nhi/3003354/chuong-216.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.