Mà cùng lúc đó, bên kia, bên trong con ngươi Lý Nhàn Ngư chợt lóe ánh sáng.
Vù… Trong nháy mắt không khí bị vặn vẹo, từng đường khí sát phạt giải phóng ra.
Vương Bính thấy cảnh này, ánh mắt khẽ nhúc nhích.
Tên nhãi này có đôi mắt cổ quái.
Chẳng lẽ?
Mắt vãng sinh?
Không thể nào! Truyền kỳ nổi danh nhất trên đại lục Vạn Thiên chính là mắt vãng sinh.
Đáng tiếc thời đại đó Lý Nhất Phong thân mang mắt vãng sinh, hắn ta vẫn chưa xưng Vương, không có cơ hội nhận thức.
Nhưng nghe nói mỗi một người nhận thức được hoặc là chết, hoặc là sợ vỡ mật.
Mà nghe nói cách đây không lâu, Lý Nhất Phong chết ở trong tay U Vương chuyển thế quay về.
Khi đó mắt vãng sinh mới vừa phát uy thì bị U Vương chém chết.
Thế nhân cũng không kịp nhận thức được điểm mạnh của mắt vãng sinh.
Còn mắt vãng sinh rốt cuộc có dáng vẻ gì, dưới tin đồn bậy bạ, hắn ta cũng không phải rất rõ ràng.
Nhưng thấy Thạch Cảm Đương hạ thủ tàn nhẫn, Lý Nhàn Ngư cũng không cẩu thả chút nào, trong lòng Vương Bính âm thầm sinh ra một luồng cảm giác bất an.
Không biết là thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phong-than-chau/960282/chuong-3717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.