Họ cùng nhau rơi xuống hồ sâu dưới thác nước.
Nước cuồn cuộn dâng trào, bao bọc từng tấc da thịt.
Trước mắt là một mảng vẩn đục sáng trong mờ ảo.
Cuối mùa thu, đáy hồ ấm áp đến nghẹt thở, tựa một tác phẩm đồ sộ mà mông lung, còn chưa kịp hoàn chỉnh.
Úy Sở Lăng không nhìn thấy Bùi Việt, hoàn toàn chỉ dựa vào bản năng bơi về phía sâu. May mắn thay, khi gần như tuyệt vọng, nàng nắm được một góc áo của chàng, vội vàng kéo người lên, dốc hết sức mang chàng bơi về phía trước.
Nhưng dòng xoáy ngầm âm thầm xuất hiện, như mãnh thú phấn khởi săn mồi, quyết tâm nuốt chửng hai người vào miệng vực sâu. Giữa hỗn loạn, nàng ôm chặt Bùi Việt, dần mất đi ý thức.
Khi tỉnh lại, Úy Sở Lăng phát hiện mình đang nằm trong một hang động hẹp dài khổng lồ, đỉnh đầu là vầng trăng tròn, hai bên là nham thạch ẩm ướt, dưới chân là dòng nước nông chưa bằng một lóng tay…
Ánh trăng như nước, đêm nay là đêm nào.
Sau một lúc lâu, nàng như tỉnh mộng, toàn thân run rẩy, may mắn vừa quay đầu đã thấy Bùi Việt.
Chàng trông không hề có chút sinh khí, như một con quỷ nước thanh tú tuyệt trần.
Tim Úy Sở Lăng chợt thắt lại, run run đưa tay dò mạch chàng.
Ông trời phù hộ, chàng vẫn còn hơi thở.
Nàng nhịn xuống cơn xúc động trào dâng, bò dậy, mới phát hiện áo trên vai mình đã bị kéo tuột, dây bó ngực lộ ra nửa bên, còn vết thương trên vai gần như bị mũi tên xé một mảng thịt đã được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/2991148/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.