Ánhtà dương rực rỡ chiếu xuống, trong mắt Phùng Hy và Mạnh Thời đều ẩn chứa một nụcười rạng rỡ. Anh không khinh thường cô khi cô mua đồ rẻ tiền, cô cũngkhông còn ngượng nghịu nói rằng mình không xứng với anh.
Ngày nào phó tổng giám đốc Vương cũng sang phòng làmviệc của Phùng Hy chơi, nói chuyện cười đùa với các nhân viên trong phòng cô. Đến trưa, thỉnh thoảng còn nổi hứng trả tiền cơm hộpcho mọi người. Tính cách xởi lởi dễ gần của ông đã khiến cho các nhân viên mớiđến nhanh chóng làm quen được với ông.
Tiểu Lưu thắc mắc: “Lạ thật, đường đường là phó tổnggiám đốc mà lại xuống quản lý chúng ta. Giámđốc Phùng Hy nghỉ phép, đáng lẽ phải là giám đốc Dương Thành Thượng quản lý mớiđúng!”.
Bàn luận thông tin vỉa hè luôn là chủ đề của dân vănphòng, Tiểu Cao nhìn Tiểu Lưu nói: “Cậu không thấy mỗi lần phó tổng giám đốcVương đến, sắc mặt giám đốc Dương trông khó coi lắm à? Chắc chắn anh ấy không muốn để phó tổng giám đốc Vươngquản lý, nhưng lại chẳng có cách nào”.
Đúng là Dương Thành Thượng hậm hực vô cùng, bèn gặpriêng Phụ Minh Ý đề nghị, hay là để cho Phùng Hy nghỉ lùi số ngày phép còn lạivào thời gian sau. Phụ Minh Ý chỉ bình thản đáp lại một câu: “Cứ để cô ấynghỉ đi. Vương Thiết thích làm gì cứ việc làm, chỉ cần anh phân rõ nghiệp vụcủa phòng đấu thầu và bộ phận cơ khí thôi là được”.
Dương Thành Thượng lập tức hiểu ngay ý của Phụ Minh Ý,do đó hơn một tháng nay không triển khai nghiệp vụ nào, để Vương Thiết ngồi ômphòng đấu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-nu-thuc-te-dan-ong-phat-cuong/1109717/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.