🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trần thục di biết Thẩm Thư Dao đang nói về ai, khuôn mặt nhỏ đỏ lên, lộ ra vẻ thẹn thùng của thiếu nữ. Nghiêng đầu về phía nơi đó, nhẹ giọng nói: “Ở kia.”

Nàng chỉ về phía người đang giúp nàng dẫn ngựa.

Thẩm Thư Dao nhìn theo tầm mắt của nàng, đồng tử trợn to, nhận ra người nọ là “Tần tiểu tướng quân a.”

Tần gia là võ tướng thế gia, hiện tại Tần lão tướng quân đang phòng thủ biên quan, trong triều rất có uy vọng, là một mối hôn sự tốt a. Cũng không biết Trần Thục Di nghĩ sao về hôn sự này.

Nàng nhìn Trần Thục Di, môi mấp máy, muốn nói lại thôi, không biết nên hỏi hay không. Kết quả, chưa kịp mở miệng, Trần Thục Di đã tự mình lên tiếng.

Nàng kéo cánh tay Thẩm Thư Dao, cảm khái nói: “Ta không thích vũ phu, một lòng chỉ muốn tìm người nho nhã, văn nhã lang quân. Đáng tiếc, có duyên mà không phận, cũng đành không miễn cưỡng.”

Nói đến đây, Trần Thục Di đầu tiên thở dài, rồi lại mỉm cười, nhìn về phía xa, bóng dáng Tần tiểu tướng quân, nói: “Tần tiểu tướng quân người này thoạt nhìn có vẻ tục tằn, nhưng đối với ta rất tốt, ở trước mặt ta luôn rất cẩn thận, nhưng rất thú vị.”

“Ta nói muốn dẫn hắn tới gặp ngươi, hắn trước khi ra cửa còn cố ý trang điểm một chút, còn hỏi ta nên mặc gì.”

Thẩm Thư Dao ngạc nhiên há miệng, khó mà tưởng tượng được, Tần tiểu tướng quân không câu nệ tiểu tiết mà nàng nhớ đến, người ấy lại có thể trang điểm? Xem ra, bọn họ ở bên nhau chắc hẳn rất hợp.

Nàng thở phào, trái tim hoàn toàn buông lỏng, “Vậy thì tốt, trước đây ta còn lo lắng ngươi không bỏ xuống được, giờ thì yên tâm rồi, ta đợi uống rượu mừng nha.”

Hai người cười vui vẻ, rồi cùng nhau đi về phía trước. Trần Thục Di nhớ đến chuyện nàng ra ngoài một chuyến xa nhà, không khỏi tò mò, hỏi: “Ngươi cùng Tạ đại nhân ra ngoài, làm cho ta không có ai trò chuyện, tâm sự thế nào? Có gì mới mẻ không?”

Mới mẻ thì thật ra không có, nàng trúng độc, Tạ Ngật bị thương, chuyện này có tình là mới mẻ không?

Vừa nói chuyện này với Trần Thục Di, nàng cong eo cười, rồi nâng mặt nàng lên, “Ai da, ta nói sao mà gầy thế, buổi tối phải bồi bổ cho ngươi thật tốt.”

Mới vừa trúng độc thật sự làm người gầy đi chút, vì có nhiều thứ không thể ăn, sau đó dọc theo đường đi tinh tế chăm dưỡng, thân thể cũng trở nên đầy đặn hơn. Nhưng mọi người cứ nói nàng gầy, là bởi họ thấy nàng mượt mà, có lẽ là cố ý an ủi nàng đi.

Thẩm Thư Dao dẩu môi cười, hỏi Trần Thục Di: “Vậy cho ta bồi bổ cái gì?”

Trần Thục Di liếc nhìn xung quanh không có người, rồi tiến đến bên tai nàng nói nhỏ: “Chúng ta một hồi cưỡi ngựa đi săn, Tần Dương mang theo mấy cao thủ.”

“Được được, chủ ý này hay, ta đi.”

Nàng từ sau khi xuất giá thì không đi săn nữa, Tạ Ngật cũng không thích, hắn chỉ thích thơ từ ca phú, mới không chịu cùng nàng đi săn. Lúc này nghe Trần Thục Di vừa nói, nàng liền cảm thấy trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, gấp không chờ nổi muốn đi.

Thẩm Thư Dao lúc này mới phản ứng lại, Thẩm Văn Võ vì sao lại đi theo nàng, hoá ra hắn đã sớm biết sẽ đi săn, cho nên mới theo cùng.

“Đến lúc đó săn cái đầu hươu, ngươi trở về đưa cho Tạ đại nhân bồi bổ.”

“Trần Thục Di, ngươi học hư rồi!”

Hai người khe khẽ nói nhỏ, tư thế thân mật, Tần Dương đứng bên kia đợi một lúc, thấy hai người còn chưa nói xong, liền dắt ngựa lại gần.

Thẩm Thư Dao ngước mắt, cười nói: “Tần tiểu tướng quân, thất lễ thất lễ.”

Bọn họ khi còn nhỏ đã gặp nhau vài lần, nhưng sau này lớn lên thì thật sự không gặp nhiều. Nghe nói Tần Dương bị phụ thân hắn ném vào quân doanh. Lúc này Tần Dương cao to đứng trước mặt, có người còn không nhận ra.

“Tạ phu nhân, lâu rồi không gặp, nhưng thật ra ta còn nhớ rõ lúc trước ngươi ném bùn lên mặt ta khi còn nhỏ.”

Thẩm Thư Dao sửng sốt, nghĩ lại, khi còn nhỏ Tần Dương thật thô lỗ, nàng nhìn không thuận mắt, nên muốn giáo huấn hắn một chút, không ngờ chuyện nhỏ như vậy hắn vẫn nhớ.

Nàng sắc mặt hơi mất tự nhiên, “Khi nào? Ta không nhớ rõ.”

Trần Thục Di hiểu rõ tính tình nàng, che miệng cười thầm, Tần Dương thấy hai nàng cười như vậy, cũng bật cười theo.

Cách đó không xa, Thẩm Văn Võ cưỡi ngựa lại gần, ngồi trên lưng ngựa nhìn ba người họ cười, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Các người cười cái gì?”

Ba người nhìn hắn, cười cười nhưng không nói gì.

Thẩm Thư Dao ngoái đầu nhìn lại, nói với Trần thục di: “Các ngươi đi trước, ta đi chuồng ngựa đã.”

“Được, chúng ta qua đó chờ ngươi.”

Hai người cưỡi ngựa đi về phía trước, chỉ còn lại hai tỷ đệ họ. Ánh mặt trời chói chang, Thẩm Thư Dao nheo mắt, giơ tay lên chống đỡ ánh sáng trên trán.

“Tỷ tỷ chiếu cố đệ nhiều năm, hôm nay chính là lúc đệ báo đáp.”

“Tỷ chiếu cố ta khi nào?”

Thẩm Văn Võ thẳng thắn đáp lại, nhưng vừa nói xong, hắn lại nhớ tới hai ngày trước tỷ tỷ đã đưa một trăm lượng, ngay lập tức cảm thấy không tự tin. Môi hắn động đậy hai cái, rồi lắc đầu, nói: “Được thôi.”

Nàng ngẩng mặt đắc ý cười, giống như đang nói: Coi như ngươi thức thời.

“Ta đi chọn ngựa, qua bên kia chờ ta.”

Dứt lời, nàng liền hướng chuồng ngựa đi. Hôm nay trời đẹp, người đến bãi săn cũng không ít, nàng liếc mắt qua một vòng, thấy mấy gương mặt quen thuộc, gặp thì chào hỏi một tiếng, không gặp thì thôi, nàng cũng không có nhiều thời gian để dành cho những người không thân.

Hồi lâu chưa tới, con ngựa nàng thích kia không thấy, vì thế hỏi xem gã chăm ngựa, gã cúi đầu đáp lời: “Nay người nhiều, tiểu nhân không biết, có lẽ là bị cưỡi đi rồi.”

Thẩm Thư Dao a một tiếng, xua tay để hắn đi bận, không trách hắn. Con ngựa đó không phải nàng nuôi, nếu có người dắt đi cũng là bình thường, chỉ là trong đám ngựa còn lại, nàng cần tìm một con phù hợp, hơi tốn công sức.

Ở chuồng ngựa đi vài vòng, Thẩm Thư Dao vẫn chưa tìm được con ngựa ưng ý. Đột nhiên, một tiếng hí ngắn vang lên, thu hút sự chú ý của nàng. Nàng lập tức quay đầu lại, chỉ thấy cách đó không xa, trong một chuồng ngựa cách vách có một con ngựa màu nâu đỏ, dáng người mạnh mẽ, nhìn rất ổn, là một con ngựa tốt.

Thẩm Thư Dao không nghĩ nhiều, bước tới gần, quan sát một chút từ trái sang phải, rồi nhanh chóng cởi dây cương, dắt con ngựa ra khỏi chuồng.

Bầu trời trong xanh, núi rừng tươi tốt, gió xuân nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi hương ngọt ngào đặc trưng của mùa xuân, khiến lòng người cảm thấy thư thái, dễ chịu.

Thẩm Thư Dao cảm thấy vui vẻ, lâu rồi chưa từng cảm nhận được sự tự do như vậy, giống như một con ưng, tự do bay lượn giữa không trung. Chạy vài vòng, cảm giác kích động trong lòng dần dần lắng xuống, nàng hướng về phía Thẩm Văn Võ đi tới.

Trần Thục Di và Tần Dương đứng bên cạnh nhau, đang bàn luận về cuộc săn sắp tới. Thẩm Thư Dao từ trên ngựa nhảy xuống, ở bên cạnh nghe.

Trần Thục Di thấy nàng vừa đến, không yên tâm, liền nói: “Đợi lát nữa, ta sẽ chọn hai cao thủ đi cùng bảo vệ ngươi.”

Thẩm Thư Dao nghe xong, lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, tiểu đệ bảo vệ ta là đủ rồi.”

Thẩm Văn Võ miễn cưỡng đáp ứng, nhưng thực ra tâm trí lại đang bay đi đâu đó, bị tỷ tỷ nhéo vào eo một cái, hắn mới giật mình tỉnh lại, vội vàng nói: “Đúng vậy, ta đi theo tỷ tỷ, các ngươi cứ chơi đi.”

“Ừ, chơi một hồi lại đi.” Trần Thục Di không miễn cưỡng, nàng cùng Tần Dương vừa nói vừa cười.

Thẩm Thư Dao không muốn làm phiền họ, bèn chạy thêm hai vòng quanh bãi săn, cảm giác thật sự thoải mái.

Đến gần giữa trưa, nhóm người bắt đầu rời khỏi bãi săn, tiến sâu vào trong núi. Thời tiết tháng Ba, nói lạnh không lạnh, nói nóng cũng không nóng, đúng là thời điểm vạn vật hồi sinh. Hơn nữa, buổi trưa trời nắng đẹp, có lẽ sẽ săn được không ít con mồi.

Trần Thục Di cùng nàng chào hỏi xong, sau đó không thấy bóng dáng đâu, đi theo Tần Dương về phía bên kia, chỉ còn lại nàng và Thẩm Văn Võ ở lại. Hai người đứng đó đảo qua đảo lại, không biết làm gì.

Thẩm Văn Võ không kiên nhẫn, hỏi nàng: “Tỷ, tỷ rốt cuộc có đi hay không? Nếu không đi thì ta đi trước.”

“Đi, đương nhiên đi.” Thẩm Thư Dao trả lời, nhìn về phía Thẩm Văn Võ, rồi nhìn về hướng cung tên sau lưng hắn. Nàng giơ tay ra, “Đưa cung cho ta.”

Thẩm Văn Võ vội vã nói: “Thôi đừng, nếu tỷ bị thương, tỷ phu chắc chắn sẽ mắng ta.”

Nàng không kiên nhẫn, “Nhanh lên nhanh lên, ta cẩn thận một chút là được, sẽ không trách đệ.”

Khó có dịp ra ngoài vui chơi, Thẩm Văn Võ cũng không muốn làm mất hứng, suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa cung tiễn cho Thẩm Thư Dao. Ban đầu hắn tưởng rằng sẽ chơi thật vui vẻ, nhưng giờ thì lại phải trở thành người bảo vệ.

“Tỷ đừng chạy quá nhanh, ta sợ đuổi không kịp.” 

“Ta đâu có chạy nhanh bằng đệ.” Thẩm Thư Dao bĩu môi, thầm nghĩ đệ không chạy cho lẹ là may rồi.

Cả hai cưỡi ngựa nhẹ nhàng lắc lư, theo sau nhóm người khác. Họ đi một lúc lâu mà chẳng thấy bóng dáng của bất kỳ con thú nào, chúng đã bị người khác săn từ trước.

Thẩm Thư Dao bắt đầu tức giận, hạ quyết tâm, nhất định phải mang vài thứ trở về, bằng không tới uổng một chuyến.

“Tách ra đi, ta đi bên trái.”

“Đừng, thứ tốt chắc chắn bị người khác lấy cả rồi, tách ra đi cũng vô dụng.”

Thẩm Thư Dao tức giận đến mức trừng mắt nhìn, chen chân vào rồi đạp một cước vào ngựa của Thẩm Văn Võ, thế này không đi cũng không được. Thẩm Văn Võ dặn nàng chú ý an toàn, đừng mạo hiểm, nàng đồng ý đáp được.

Nàng tất nhiên sẽ không mạo hiểm, hơn nữa hoạt động này cũng không phải nguy hiểm gì. Địa hình này nàng quen thuộc, chẳng có gấu mù hay hổ báo gì, nên không có gì phải lo lắng quá.

Thẩm Thư Dao kéo dây cương, quay ngựa đi về phía bên trái. Khu vực này rất yên tĩnh, xung quanh là những rừng cây rậm rạp, từ sâu trong rừng, không khí lạnh lẽo tỏa ra, khiến cho người ta cảm thấy hơi rùng mình, không dám tiến thêm. Tuy nhiên, Thẩm Thư Dao vốn có chút can đảm, lại nghĩ rằng Trần Thục Di và mọi người vẫn còn ở gần đó, nguy hiểm không quá lớn, nên quyết định tiếp tục tiến về phía trước.

Thân cây to lớn vươn lên giữa không trung, che khuất ánh sáng mặt trời. Thẩm Thư Dao ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy những cành lá xanh tươi, ánh sáng bị che khuất, khiến mọi thứ xung quanh có vẻ mờ ảo và tĩnh lặng. Cảm giác này khiến nàng do dự một chút, nhưng rồi vẫn quyết định tiếp tục tiến lên phía trước.

Khu vực này ít người, nhưng con mồi lại khá nhiều. Chỉ một lát sau, nàng đã bắt gặp vài con thỏ và gà rừng. Thẩm Thư Dao nắm chặt dây cương, thả chậm tốc độ, đồng thời tăng cường sự tập trung vào việc kéo cung.

Khi còn nhỏ, Thẩm Chính An đã bắt nàng luyện bắn cung, nói rằng dù nàng không cần phải lập công danh bảo vệ quốc gia, nhưng học cách phòng thân sẽ không bao giờ thừa. Lúc đó, nàng còn trẻ, không chịu nghe lời, không tập trung học hành, giờ nàng hối hận rồi.

Cánh tay nàng không đủ sức, cố gắng kéo cung nhưng vẫn luôn run rẩy. Mãi mới ổn định được, nhưng lại phát hiện tầm nhìn không tốt. Nàng cắn răng, b ắn ra một mũi tên, nhưng con thỏ lại nhanh chóng chạy đi, cánh tay nàng càng thêm mệt mỏi.

Thẩm Thư Dao tự trách bản thân, đã lâu không luyện tập bắn cung, nếu biết thế, nàng đã dành thời gian luyện lại ở nhà.

Cẳng chân quơ quơ trên ngựa, tâm trạng của nàng không tệ lắm. Sau khi bắn thêm hai mũi tên, nàng cảm thấy thuần thục hơn nhiều. Như nàng đã suy nghĩ, phía sau bỗng nhiên xuất hiện vài con gà rừng, nàng lại b ắn ra vài mũi tên, cảm giác tay tốt hơn một chút, tự tin phút chốc trở lại.

Bụi cỏ cách đó không xa sột sột soạt soạt, tựa hồ có cái gì, chắc chắn là con thỏ, hoặc chính là hồ ly.

Không chút do dự rút ra mũi tên, đối với  bụi cỏ khẽ nhúc nhích kia, phi một tiếng bắn ra, hình như bắn trúng.

Thẩm Thư Dao cong mặt, chưa kịp vui vẻ, liền nghe thấy một giọng nam thanh nhuận giọng truyền đến.

“Ai nha, kẻ nào không có mắt? Thiếu chút nữa muốn mạng ta rồi.”

Nàng thu ý cười, sốt ruột hoảng hốt thăm dò xem, “Thực xin lỗi, ta không phải cố ý.”

Nam nhân từ bụi cỏ bò dậy, nhìn kỹ, thế mà là người quen.

“Tẩu tẩu phu nhân!”

“Phó thế tử?”

Hai người đều sửng sốt, không ngờ lại gặp nhau ở đây. Thẩm Thư Dao nhanh chóng lấy lại tinh thần, vội vàng xin lỗi, rồi hỏi: “Ngài làm sao lại ở đây? Không sao chứ?”

Mũi tên vừa vặn bắn trúng bên phải quần áo của hắn, nếu chỉ lệch một chút, có thể cánh tay hắn đã bị thương rồi. Phó ứng thừa không hề trách cứ, bình tĩnh thong dong, hắn vặn mũi tên trong tay, trả lời: “Chỉ là giải sầu, không ngờ ngựa chạy mất, nên ở đây nghỉ ngơi một chút.”

Suýt chút nữa thật sự “nghỉ ngơi” rồi.

Phó ứng thừa giơ mũi tên trong tay lên, cười nói: “Nợ này ta tính lên đầu Tạ Ngật, phải đi tìm nam nhân của người tính sổ rồi.”

Thẩm Thư Dao cảm thấy xấu hổ, vội vàng nhìn hắn rời đi, nghĩ rằng có thể mang theo hắn đi một đoạn đường. Đáng tiếc, Phó ứng thừa không cảm kích, mà còn muốn tự mình đi về.

Đi được vài bước, hắn lại quay đầu nhìn con ngựa của nàng, “Con ngựa này, hình như có chút quen mắt.”

“Chẳng lẽ là ngựa của ngài sao?”

Phó ứng thừa lắc lắc đầu, “Không phải của ta.”

Nếu hắn đi tìm Tạ Ngật để tính sổ, hẳn là sẽ không làm nàng khó xử đi?

Thẩm Thư Dao không để tâm tới hắn, thúc ngựa đi về phía trước.

Phó ứng thừa cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên nhớ ra, con ngựa này đang trong kỳ động d*c, không thể cưỡi được.

“Tạ phu nhân, Thẩm Thư Dao, Tạ phu nhân.”

Phó ứng thừa cầm mũi tên đuổi theo, tiếc là hai chân của hắn chung quy không thắng nổi bốn chân ngựa, may mắn là thể lực tốt, nếu không sớm đã mệt lả rồi.

Liền ngay lúc Phó Ứng Thừa ra sức đuổi theo, phía trước truyền đến tiếng con ngựa hí vang trời, nghe âm thanh, không chỉ một con ngựa.

Phó ứng thừa lúc này mới nhớ tới, phương hướng ngựa hắn chạy đi, đúng là phương hướng Thẩm Thư Dao đi.

“Tiêu rồi!”

____

Editor: Cho chị xin một slot vào hội nữ chính báo đời đi ạ=))))

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.