Mặt trời lên cao, Thẩm Thư Dao mới từ trong giấc mơ ngủ tỉnh lại, duỗi tay sờ qua bên cạnh, lạnh, Tạ Ngật đã sớm rời giường.
Mắt còn buồn ngủ mông lung, ánh sáng sáng ngời chói mắt, thích ứng một lúc mới mở được hai tròng mắt. Nằm ở trên giường kêu Tuệ Hương tiến vào, mở miệng liền hỏi: “Người khác đâu?”
Tuệ Hương che miệng cười, nghe giọng nói nàng không đúng lắm, thuận tay rót cho nàng chén trà, “Đại nhân sáng sớm đã đi thượng triều rồi ạ.”
Hắn thế nhưng thật ra tinh thần rất sáng láng, vô cùng cần mẫn, lăn lộn nửa đêm còn bò dậy đi thượng triều. So với Tạ Ngật, nàng thân thể vốn không chịu được, chỉ cần lăn lộn một chút là đã không thể đứng dậy, hơn nữa toàn thân mệt mỏi, chỉ muốn nằm trên giường nghỉ ngơi.
Tối qua Tạ Ngật thật quá đáng, dù thế nào cũng không buông tha nàng, nàng cảm thấy khó thở, định sáng nay tính sổ với hắn, nhưng kết quả nàng chưa rời giường, hắn lại đi rồi, còn tính cái gì nữa? Đành phải nuốt cơn hờn dỗi vào trong.
Thẩm Thư Dao nhấc chân, nhức mỏi nhũn ra, động một chút liền khó chịu, thôi, hôm nay ở trên giường nằm đi. Dù sao cũng không có việc gì, chờ Tạ Ngật trở về lại nói. Nhưng nàng thấy cũng kỳ lạ, tối hôm qua Tạ Ngật cứ như uống phải thuốc gì vậy, hưng phấn như vậy?
Là bởi vì đổi sang nơi khác, k1ch thích sao? Chắc là đúng thật như vậy, chính nàng cũng cảm thấy hưng phấn.
Nghĩ đến đó, khuôn mặt nhỏ của nàng hơi ửng hồng, mặt mày đầy xuân sắc, e thẹn so với đóa hoa còn kiều diễm hơn. Nhưng ngay lúc đó, bụng nàng lại phát ra vài tiếng kêu rồn rột, phá hỏng hoàn toàn bầu không khí, làm khuôn mặt đỏ ửng, cảm giác ngượng ngùng nhanh chóng tan biến. Nàng vội vàng bảo Tuệ Hương sai người mang đồ ăn tới, bụng quan trọng hơn.
Ăn xong nửa chén cháo, cảm giác đói cũng dịu đi. Nàng định bảo Tuệ Hoa tìm vài cuốn sách để xem, nhưng chưa kịp mở miệng thì ngoài cửa đã truyền đến một tiếng ồn ào. Nghe thanh âm này, Thẩm Thư Dao liền trợn mắt, là Thẩm Văn Võ cái tên tiểu tử kia.
Một bên kêu tỷ tỷ, một bên nghênh ngang vào cửa, cứ như là sân của hắn không bằng.
Thẩm Thư Dao cau mày nhìn ra cửa, “Đệ không thể gõ cửa sao?”
“Cửa không phải cũng không đóng sao?” Nói đúng lý hợp tình, Thẩm Thư Dao muốn đấm hắn!
Không có việc gì không lên điện Tam Bảo, Thẩm Thư Dao hiểu rõ tính tình của đệ đệ mình, vì vậy trực tiếp hỏi: “Tìm ta có chuyện gì?”
Thẩm Văn Võ tính tình thẳng thắn, nhưng khi đối diện với tỷ tỷ, hắn cũng có chút uyển chuyển hơn. Hắn ngồi ở mép giường, đôi mắt đen bóng đánh giá nàng, bỗng nhiên, ánh mắt của hắn dừng lại ở cổ nàng, nơi có một vết đỏ.
“Tỷ, cổ tỷ làm sao vậy? Bị muỗi cắn à? Đỏ lên một khối to thế này, nhanh đi bôi thuốc đi, ta có loại thuốc tốt nhất, để ta đi lấy cho tỷ.”
Thẩm Thư Dao sờ cổ, biết đó là cái gì, thần sắc mất tự nhiên, ấp úng giải thích: “Không đáng ngại, quá mấy ngày sẽ tốt thôi.”
Nàng kéo cổ áo cao lên, che đi từng vệt ửng đỏ ái muội, biểu cảm tự nhiên, “Rốt cuộc là chuyện gì? Không có việc gì thì về đi, ta mệt.”
Thẩm Văn Võ luôn là da mặt dày, hôm nay trước mặt nàng lại có chút ngượng ngùng, cúi đầu không dám nhìn nàng, nói: “Tỷ, ta muốn mượn chút tiền.”
Nghe xong lời này, Thẩm Thư Dao thở dài, nàng liền biết không phải việc gì tốt.
“Tiền tiêu vặt của đệ đâu?”
Nhắc đến chuyện này lại thấy phiền, hắn dù sao cũng mười sáu tuổi rồi, ra ngoài không có tiền thì làm sao mà được, nhưng Thẩm Chính An lại cắt tiền tiêu vặt của hắn, khiến hắn bây giờ không còn một xu dính túi. Hôm qua ra ngoài, hắn vẫn phải dùng tiền của người khác.
“Cha không cho, mẹ cũng không cho.”
“Vì sao không cho?”
Thẩm Văn Võ lắp bắp nói câu: “Lần trước ra ngoài uống rượu một đêm không trở về, cha mẹ vừa giận, thì không cho đệ tiền nữa.”
Nàng gật đầu, khóe miệng kẽ cong, thầm nghĩ đáng đời, ai bảo đêm không về ngủ.
“Ta cũng không có tiền để cho đệ mượn.”
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ, trưởng tỷ như mẹ a.”
Thẩm Văn Võ lôi kéo cánh tay nàng, vẫn như khi còn nhỏ, nũng nịu làm nũng, ý đồ khiến nàng mềm lòng.
Nàng nhấp môi suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Đưa tiền cũng không phải không được, nhưng giúp ta đi một chuyến đến Trần gia.”
“Tìm Thục Di tỷ tỷ hả? Được, ta đi.”
Thẩm Thư Dao ừ một tiếng, dặn hắn nói vài câu rồi đi, hứa sau khi trở về sẽ đưa bạc cho hắn. Thẩm Văn Võ mừng rỡ như điên, nhảy ra khỏi cửa.
“Đệ đi đây.”
Người vừa đi, căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại, nàng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đuổi được người đi, chỉ biết đến phiền nàng.
Đêm khuya không ngủ được bao lâu, giờ lại cảm thấy mệt mỏi rã rời. Nàng xoay người vào trong chăn, động tác thành thạo.
–
Ban ngày ngủ dễ nằm mơ, lời này không giả, Thẩm Thư Dao ngủ không yên, bị cảnh trong mơ lăn lộn làm chóng hết cả đầu. Cuối cùng cũng bị tỉnh.
Đập vào mắt là nam nhân dáng vẻ đĩnh bạt, khí chất trác tuyệt, ngồi đó như một bức tranh tuyệt đẹp hút mắt người nhìn.
“Trở về lúc nào vậy?”
“Vừa trở về.” Hắn thay quần áo, trên người vẫn còn mùi hương của nước tắm, dễ chịu và mát lạnh, có vẻ như đã trở về một lúc rồi.
Nàng bò dậy, ngồi trên giường, nhìn hắn, “Chàng lại đây.”
Ngữ khí của nàng không hề ôn nhu, có chút kiêu ngạo. Tạ Ngật lại nghe lời, không nói hai lời, liền đi về phía nàng.
“Ta hình như mơ thấy chàng.”
Nam nhân cười khẽ, ngồi xuống, chỉnh lại vạt áo của mình, “Mơ thấy ta là chuyện bình thường.”
Thẩm Thư Dao vừa nhìn thấy vẻ mặt của hắn liền biết hắn nghĩ gì, bĩu môi nhìn hắn, “Ta quên mơ thấy cái gì rồi.”
Loại tình huống này thường xuyên xảy ra, Tạ Ngật cũng không cảm thấy kỳ quái, “Quên thì quên thôi.”
Nàng nghĩ mình cũng không phải lần đầu quên, không quan trọng, chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Nàng ngồi xuống, thân mình mềm nhũn, đầu đánh vào lưng hắn, lưng hắn cứng quá, đầu nàng hơi đau. Nàng lầm bầm một câu, nhưng tư thế vẫn không thay đổi.
Tạ Ngật thân cao chân dài, dáng người cường tráng, mỗi lần dùng lực đều làm nàng đau. Tuy nhiên, lưng hắn rộng dày, cũng mang đến cảm giác an toàn, vì vậy nàng luôn thích dựa vào hắn.
Nam nhân nghiêng người, ôm nàng vào trong ngực, tay vịn sau cổ nàng, nhẹ nhàng xoa.
“Vẫn còn đau sao? Hết sưng chưa?” Tối qua, khi mọi chuyện kết thúc, Tạ Ngật đã bôi thuốc cho nàng, thuốc hiệu quả rất tốt, hẳn là sẽ nhanh khỏi.
Thẩm Thư Dao mặt đỏ, mặt đỏ đồng thời nhớ tới sự kiện tới, giơ tay dùng sức hướng trên người hắn đánh, “Đều tại ngươi, xem ta không hảo hảo giáo huấn ngươi.”
Tạ Ngật rũ mắt, môi mỏng cong lên, để nàng đánh bớt giận, nếu không thì sẽ không cho phép hắn quay lại phòng.
Đánh một lúc cũng đủ rồi, tay cũng mỏi, liền ngừng lại, nhìn hắn, hỏi: “Chàng sao lại không nói gì?”
“Không đau mà.”
Một câu này khiến Thẩm Thư Dao không còn lời nào để phản bác. Lẽ ra nàng phải đánh mạnh hơn, thật sự làm hắn đau, xem hắn còn có thể nói ra lời như vậy nữa không.
“Thôi, tha cho chàng.”
Mặt trời đã xuống phía Tây, ánh sáng trong phòng dần trở nên tối hơn, cửa sổ chiếu ánh sáng mặt trời mờ nhạt, ấm áp, yên tĩnh lại dễ chịu.
Nam nhân khẽ nắm cằm nàng, cúi đầu, môi mỏng dán lên đôi môi đỏ, nhẹ nhàng ma sát, tràn đầy d*c vọng.
Đột nhiên, tiếng gọi của Thẩm Văn Võ vang lên: “Tỷ tỷ.”
Hai người lập tức tách ra, quay đi nhanh chóng chỉnh lại quần áo. Tạ Ngật ho khan một tiếng, rồi quay người, kéo cổ áo của nàng lên.
“Ta tự làm.”
Vừa nói, ánh mắt hắn nhìn về phía cửa, đúng lúc nhìn thấy Thẩm Văn Võ bước vào.
“Đã về rồi?”
Thẩm Văn Võ đáp lại một tiếng, bước vào cửa thấy Tạ Ngật cũng có mặt, thần sắc lập tức trở nên dè dặt, chào một tiếng tỷ phu rồi đi thẳng đến đưa thư cho nàng.
Nàng tiếp nhận, vẫy tay bảo hắn đi, “Được rồi, đi đi.”
Thẩm Văn Võ vẫn không nhúc nhích, có tỷ phu ở đây, hắn ngượng ngùng không dám mở miệng, liền làm mặt quỷ nhắc nhở nàng.
Thẩm Thư Dao kéo dài âm cuối, nhớ ra, nàng quên đưa bạc cho hắn. Liền gọi Tuệ Hương vào, bảo nàng chuẩn bị một trăm lượng bạc cho Thẩm Văn Võ, lúc này hắn mới hài lòng rời đi.
Tạ Ngật ở một bên nhìn, chờ người đi rồi, hỏi: “Tỷ đệ hai người chơi trò gì?”
“Không có gì, hắn tìm ta vay tiền, ta không cho, để hắn làm chân chạy truyền tin, đưa đến rồi cho bạc.”
Nàng lắc lắc lá thư trong tay, nói: “Trở về rất nhanh.”
Nhưng Thẩm Thư Dao cũng cảm thấy phiền, thở dài: “Hắn ăn không ngồi rồi như vậy, về sau có thể làm được một quan chức sao? Ai, Thẩm gia ta từ đây sẽ xuống dốc mất.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trên mặt lại không thấy sự lo lắng. Cúi đầu mở lá thư của Thục Di gửi cho mình, qua lại nhìn một lúc rồi thu lại.
“Thư của ai?”
Thẩm Thư Dao cho hắn xem, không giấu giếm gì, “Thục Di, lâu không gặp, muốn tụ họp một phen, nghe nói nàng đính hôn, ta phải tự mình hỏi thăm một chút.”
Tạ Ngật nhìn qua, rồi đưa tờ giấy lại cho nàng, “Đúng là đính hôn.”
Hắn cũng nghe người khác nói vậy.
Hai người không tiếp tục chủ đề này, Thẩm Thư Dao rời giường, tìm quần áo trong tủ, Tạ Ngật đứng sau lưng nàng, đột nhiên lên tiếng: “Cái màu đỏ bên trái không tồi.”
“Cái này?”
Đó là chiếc váy hải đường hồng, diễm lệ quý giá, nàng chỉ mặc chưa đến hai lần, cảm thấy nó quá nổi bật, luôn có phần quá mức phô trương nên vẫn để đó. Nàng cầm váy lên, hỏi Tạ Ngật: “Vì sao lại chọn cái này?”
Hắn nhướn mày, thần sắc lười biếng, “Hơp với nàng.”
Thẩm Thư Dao có làn da trắng, dáng người mảnh mai, đứng giữa đám đông sáng chói mắt, dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn. Màu đỏ lại diễm lệ, tưởng tượng đến lúc nàng mặc lên là thấy đẹp rồi.
Nàng cười nhẹ, cầm váy đi thay, định mặc thử một lần.
Nam nhân cầm chén trà, ánh mắt lướt qua một tia đỏ nhẹ, nghiêng đầu thoáng nhìn, thân thể bỗng chốc căng thẳng, ánh mắt không tự chủ dừng lại.
Làn da mịn màng như phấn, eo nhỏ thanh thoát, từng cử động đều khiến lòng người rung động.
Tạ Ngật nuốt một ngụm nước, không thay đổi sắc mặt, buông ly trà xuống, rồi vẫy tay với nàng, “Trà ngon, lại đây uống.”
Thẩm Thư Dao cắn môi, ánh mắt mơ màng, đối với lời hắn nói cảm thấy hơi thất vọng. Nàng tưởng hắn sẽ khen mình, thế mà không có, hừ.
Nàng xách váy đi từ từ, không vui hiện rõ trên mặt, nhưng Tạ Ngật lại như không nhìn thấy, thần sắc vẫn bình thản.
“Không uống đâu, tự chàng uống đi.”
Tạ Ngật cười, ngửa đầu uống xong một ly, ngay sau đó, lúc nàng đang kinh ngạc, đem người ôm vào trong ngực. Nàng ngạc nhiên nhấp môi, theo bản năng nhìn về phía cửa.
“Cửa chưa đóng.”
“Không có ai.”
Ai nói không có ai, vừa rồi Thẩm Văn Võ không gõ cửa đã vào được.
Nàng vỗ vỗ ngực, tim đập khôi phục bình thường, “Chân mềm, nên không được.”
Tạ Ngật cười ra tiếng, cố ý trêu ghẹo nàng, “Ta còn chưa nói, sao nàng biết ta muốn làm cái gì?”
Mặt nàng nóng lên, nhìn cứ nàng tâm tư không trong sáng.
“Vậy là tốt rồi.”
Kết quả nàng mới vừa nói xong, người liền bay lên trời, đi về phía mép giường.
“Mệt rồi, nghỉ ngơi cùng ta một lúc.”
“…”
–
Ở nhà mẹ đẻ ở hai ngày, Thẩm Thư Dao liền cùng Tạ Ngật trở về phủ.
Dần dần, nàng cũng đã thích ứng, thậm chí còn bắt đầu yêu thích Lan Viên, bởi vì ở đó không ai quấy rầy nàng. Khi đi thỉnh an Lâm thị, bà cũng nói, về sau không cần ngày nào cũng tới, chỉ cần mùng một mười lăm đi một chuyến là đủ. Nhưng nàng không theo lời, mỉm cười nói rằng muốn mỗi ngày đều đi bồi bà.
Sau khi Tạ Ngật trở về, nàng liền nói với hắn về việc này. Tạ Ngật hiểu rõ tâm tư của nàng, nên theo ý muốn của nàng nói: “Về sau chỉ cần mùng một mười lăm đi là được.” Như vậy cũng đỡ phải để nàng mỗi sáng thức dậy không kịp, rồi lại âm thầm trách móc.
Thẩm Thư Dao tất nhiên vui mừng, ôm lấy cổ hắn, dành cho hắn một tràng khen ngợi. Mặc dù khích lệ ngoài miệng Tạ Ngật làm cho hắn vui, nhưng hắn càng thích khích lệ trên giường hơn.
Tháng Ba tới, Thẩm Thư Dao đáp ứng lời hẹn với Trần Thục Di, cùng nhau đi ra ngoại ô để cưỡi ngựa săn bắn. Tạ Ngật vì bận rộn công việc ở nha môn nên không thể đi cùng, nhưng Thẩm Văn Võ lại theo sát nàng, giống như cái đuôi nhỏ, lúc nào cũng bám theo.
Thẩm Thư Dao tức giận giáo huấn hắn một hồi, cuối cùng mới làm Thẩm Văn Võ thành thật, bận trước bận sau lấy lòng nàng.
Lần gặp Trần Thục Di trước đó đã là mấy tháng trước, lần này gặp lại, nàng nghĩ rằng Trần Thục Di sẽ vì chuyện hôn sự mà có vẻ khổ sở. Nhưng trái lại, Trần Thục Di nhìn vẫn tươi cười, mặt mày hồng hào, vóc dáng cũng có vẻ mềm mại hơn. Thẩm Thư Dao thở phào nhẹ nhõm, từ xa đã vẫy tay chào.
Trần Thục Di chạy tới, vừa gặp đã hỏi: “Tạ đại nhân sao lại không đi cùng?”
“Hắn không rảnh.”
Trần Thục Di cười hề hề, chớp mắt nói: “Aii, là ngươi không muốn hắn đi cùng thì có.”
Nàng cười theo, đúng là như vậy, dù Tạ Ngật có rảnh, nàng cũng không muốn hắn đi cùng. Nàng muốn tận hưởng niềm vui khi cưỡi ngựa, không muốn có ai cứ lải nhải bên tai.
Nàng nâng cằm lên, hỏi: “Hắn đâu?”
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.