Khách đi3m tuy điều kiện không bằng Lan Viên, nhưng ra ngoài có thể chấp nhận thì chấp nhận đi, coi như cũng ổn.
Tạ Ngật ăn xong cơm liền đi tìm A Tứ và Lưu Nhất, hẳn là có việc quan trọng, trước khi đi dặn nàng ngủ trước, đừng chờ hắn. Thẩm Thư Dao sao có thể không đợi, đã nói là sẽ ngủ cùng nhau, không thể nuốt lời. Hơn nữa, chân nàng lạnh.
Nửa canh giờ trôi qua, Tạ Ngật vẫn chưa trở về, nàng ngáp liên tục, mắt gần như không mở ra nổi. Cuối cùng, Thẩm Thư Dao không thể chịu đựng thêm nữa, bất tri bất giác thiếp đi.
Đèn dầu sắp tắt, Tạ Ngật mới mang theo một thân hơi lạnh trở về, đứng trước giường nhìn nàng, rồi quay người đi tắm thay quần áo. Ngồi trên xe ngựa suốt một ngày, Thẩm Thư Dao thực sự mệt mỏi, ngủ một mạch không tỉnh lại, mãi đến khi cảm nhận được ánh sángchiếu vào.
Hừng đông, ánh sáng sáng chói mắt, Thẩm Thư Dao mở mắt một cái, mất một lúc để thích ứng, mới trợn to. Đột nhiên, nàng ngồi dậy, nhìn quanh phòng, thấy Tạ Ngật đã thay y phục chỉnh tề, ngồi ở một bên uống trà, rõ ràng là dậy lâu rồi.
“Chàng, chàng tối qua khi nào về?” Nàng lại bị lừa, nói là cùng nhau ngủ, kết quả chờ nàng ngủ mới về, có phải cố ý không?
“Quên mất, không xem giờ.”
Nàng mới tỉnh dậy, gò má hồng nhuận, sợi tóc rối bời, toát lên vẻ lười biếng. Làn da mịn màng, không tỳ vết, nàng li3m môi dưới, tựa như đang khát.
Tạ Ngật quan sát tỉ mỉ, ánh mắt vẫn luôn chăm chú nhìn nàng, vì vậy mà hiểu rõ thật nhanh. Lập tức rót thêm một ly trà, đưa qua cho nàng, nàng ngẩng đầu nhìn lên, vẻ đẹp trong sáng, không chút khách khí, uống một ngụm hết sạch.
Tạ Ngật cầm ly trà trở lại đặt trên bàn, nói: “Nên dậy rồi, chúng ta phải xuất phát.”
Nàng đáp lại, nghĩ đến việc sẽ ngồi trong xe ngựa cả ngày, cảm giác không quá thoải mái, mông đã tê rần.
“Chúng ta còn cần bao nhiêu ngày nữa mới tới nơi?”
“Mười ngày, mệt mỏi sao?”
Thẩm Thư Dao chề môi, lắc đầu nói không có, thực ra trong lòng lại thở dài. Mười ngày như vậy, nàng cảm thấy eo như sắp đứt.
Chầm chậm rửa mặt, Tạ Ngật đã sớm đứng dưới lầu chờ nàng.
Món ăn thanh đạm, duy nhất có thể ăn là đ ĩa cá hầm ớt, vì nàng thích ăn đồ cay, nhưng Tạ Ngật lại không hề động đũa.
Nàng thức dậy muộn, bụng rất đói, liền không làm bộ làm tịch, bưng chén lên liền ăn. A Tứ và Lưu Nhất ăn xong liền lên lầu thu xếp tay nải, lúc này mới xuống dưới, hướng chưởng quầy yêu cầu đóng gói một ít điểm tâm, để nàng trên đường ăn.
Chưởng quầy nhìn nàng, thầm than: cô tiểu thiếp này đúng là được sủng ái, gia đình giàu có, tiểu thiếp cũng được đối xử như chính thê, còn phải để gia hầu hạ. Chờ nàng ăn xong, nhà nào mà lại như vậy?
Thẩm Thư Dao ngoái đầu nhìn lại, thấy ánh mắt của chưởng quầy đang nghiên cứu mình, nàng hơi mỉm cười, rồi quay đầu nói với Tạ Ngật: “Gia, ngài không ăn cá sao? Món cá này ăn rất ngon.”
Giọng nàng mềm mại, nũng nịu, tai nghe tới đã tê rần, Tạ Ngật lưng căng cứng, cả người cũng cứng ngắc, vẻ mặt vi diệu.
“Tự mình ăn đi.”
Nam nhân nuốt nước bọt, đột nhiên uống một ngụm trà, cảm xúc thoáng bình phục chút.
Đáng tiếc Thẩm Thư Dao vẫn như cũ không buông tha hắn, nháy mắt làm nũng, “Ngài gắp đồ ăn cho thiếp đi.”
Tạ Ngật xấu hổ, không được tự nhiên quét mắt một vòng, chưởng quầy nhìn ngó, A Tứ cùng Lưu Nhất bên cạnh cầu thang xem, tựa hồ đều đang đợi động tác tiếp theo của hắn.
“Nhanh lên a.”
“Đừng nghịch.”
Ngoài miệng nói đừng nghịch, nhưng thân thể vẫn thành thật, gắp vài miếng cá bỏ vào chén nàng.
Thẩm Thư Dao cảm thấy mỹ mãn, vui vẻ ăn, không quên tiếp tục nói với hắn, “Gia, ngài cũng ăn đi.”
Mỗi lần nàng gọi hắn là “gia”, Tạ Ngật lại cảm thấy xấu hổ, vô cùng lúng túng, có lẽ là vì không quen, hoặc là, chưa bao giờ có ai gọi hắn như vậy. Tạ Ngật càng tránh né, nàng lại càng thích gọi hắn như thế, trêu đùa để hắn trông ngoan ngoãn nghe lời.
“Gia, thiếp no rồi.”
Tạ Ngật như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, cứ luôn cảm thấy có người ở sau lưng chê cười hắn, hắn vừa quay đầu lại, quả nhiên thấy A Tứ nhe răng cười vui vẻ. Hắn đè nặng mi cốt trừng mắt nhìn sang, A Tứ lập tức thu liễm, cúi đầu bận rộn chuyện của mình.
Lên xe ngựa mới phát hiện, bên trong xe ngựa không giống hôm qua, nhiều thêm một cái giường nhỏ, có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, còn lót thảm lông mềm mại cùng chăn gấm.
Thẩm Thư Dao sửng sốt, đôi mắt vui vẻ bất ngờ tỏa sáng, nhìn sang Tạ Ngật, sau đó nằm trên đó thử xem, chiều dài chính là vừa đủ, là vì nàng mà chuẩn bị.
“Vì ta chuẩn bị sao? Khi nào làm vậy?”
“Sáng nay lúc nàng ngủ.”
Nàng nhấp môi, vừa nằm vừa nghĩ, cảm thán Tạ Ngật thật cẩn thận, đồng thời cũng rất vui vẻ.
Có chiếc giường này, nàng mệt mỏi là có thể nghỉ ngơi, không cần vất vả như vậy.
–
Đảo mắt, bọn họ đã ra ngoài đã được bảy ngày, chỉ còn mấy ngày nữa là đến Hồ Châu. Thẩm Thư Dao cũng chỉ mới biết được hai ngày trước, lần này Tạ Ngật đi Hồ Châu là vì một án tư muối.
Khó trách Tạ Ngật nói rất nguy hiểm, muốn giữ bí mật, bảo nàng đừng hỏi. Quả thật là phải bảo mật, Thẩm Thư Dao biết rồi thì cũng không nhắc lại, thỉnh thoảng nghe Tạ Ngật và Lưu Nhất khe khẽ nói chuyện, nàng cũng im lặng không lên tiếng.
Mùa đông gió lớn, như dao nhỏ, từng chút từng chút cắt vào da thịt. Hôm qua đường không dễ đi, bọn họ phải ăn ngủ ngoài trời trong núi. Một giấc ngủ dậy, không chỉ trên người cảm thấy khó chịu, ngay cả làn da cũng trở nên khô ráp.
Hôm nay bọn họ không ngừng đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng cũng đến được huyện thành. Khách đi3m rất lớn, hoàn cảnh cũng tốt. Thẩm Thư Dao cảm thấy hài lòng, vừa vào cửa liền cúi đầu xem xét làn da của mình, trong miệng lẩm bẩm: “Quá khô, cả kem hoa hồng cũng đã dùng hết rồi.”
Sớm biết ra ngoài khó khăn như vậy, nàng đã mang theo nhiều chút, cũng sẽ không giống hối hận như bây giờ.
Tạ Ngật quét mắt, nói: “Muốn đi mua không?”
“Thôi bỏ đi, phỏng chừng còn không bán.”
Kem hoa hồng nàng dùng rất khó mua được, cho dù mua được, cũng không phải loại nàng muốn.
Bỗng nhiên tâm tình tốt đẹp lại tụt xuống không ít, Thẩm Thư Dao phiền muộn không thôi.
Tạ Ngật nhìn nàng mặt ủ mày ê, liền đi qua an ủi nàng, “Ta nhìn thử xem, nơi nào khô?”
Nàng ngồi ở mép giường, vén tay áo lên cho hắn xem, “Chàng nhìn xem, có phải rất khô không?” Nàng tức giận đến đấm giường đánh giường.
Tạ Ngật cười khẽ, cánh tay dài duỗi ra, liền đem người bế lên, ôm vào trong ngực.
“Ta nhìn xem, chỗ nào khô?”
Từ sau khi nàng mất trí nhớ, hai người cũng không tiếp xúc thân mật, nhiều nhất là ôm ấp hôn môi, thỉnh thoảng thì sợ xoạng lung tung một chút. Thẩm Thư Dao lúc trước còn hi vọng tình nồng ý mật cùng Tạ Ngật, kết quả thì sao, ngược lại, hắn lấy lý do bên ngoài không tiện cự tuyệt nàng, sợ người nghe thấy.
Nàng vì vậy mà tức giận mấy ngày, hiện tại nghĩ đến còn tức.
Chỉ là giờ phút này, bàn tay nam nhân ấm áp dán trên da thịt kiều nộn, ngón tay thon dài chậm rãi di động, khớp xương thô to, thời điểm cầm bút rất là thanh lãnh cấm dục.
Chỉ là hiện tại, tay cầm bút kia lại đang làm chuyện phong lưu, s@c tình d@m mĩ.
Nam nhân yết hầu nhô ra, đặc biệt gợi cảm, ánh mắt nhìn nàng càng thêm thâm trầm, khắp mặt tất cả đều là dục niệm.
Tạ Ngật ánh mắt nhìn nàng mê ly, hài hước cười, “Không hề khô, ướt đẫm.”
Giọng như mất tiếng, dừng ở bên tai tê tê dại dại, nàng tâm thần rung động, thân mình hoàn toàn mềm nhũn. Tạ Ngật nói lời nói thô t ục thật dễ nghe, phong lưu gợi cảm, nàng thích.
“Gia, gia.” Thân mình nhỏ xinh quyến rũ giống con rắn nhỏ.
“Nhất định phải xưng hô như vậy? Không thể đổi cái khác?” Hắn hỏi.
Nàng mở mắt, hai mắt mê ly, ngoan ngoãn thay sang cái khác, “Ca ca.”
Tạ Ngật bất đắc dĩ cười, “Vẫn là gọi gia đi.”
Môi đỏ khẽ nhếch, vừa định hô lên mấy cái, đã bị hắn che lại, “Cẩn thận người nghe thấy.”
“Sẽ không đâu, ta nói nhỏ chút.”
Chuyện khác Tạ Ngật tin nàng, nhưng ở chuyện này, Tạ Ngật không tin, không chừng đợi lát nữa nhịn không được liền phát ra tiếng, nàng rên nhẹ uyển chuyển êm tai, hắn không muốn người khác nghe thấy.
Tay hắn bất động, nàng liền tự mình vặn vẹo eo, nói: “Ta muốn như vậy.”
“Cách vách có người ở.” Ý ngoài lời chính là không được.
Thẩm Thư Dao mất mát, đều đã thế này rồii, còn không được, thật phiền.
Hương vị trên người nam nhân thật dễ ngửi, nàng hít sâu mấy hơi, đấm đánh ngực hắn vài cái, “Chàng nói phải làm sao bây giờ?”
Trong phòng đốt lửa than, độ ấm rất cao, hai người thở phì phò, đuôi mắt đỏ ửng.
Tạ Ngật gắt gao cất giọng, có thâm ý khác nói: “Dùng phương thức nàng thích?”
Nàng nhất thời chưa phản ứng lại kịp, nghĩ nghĩ, đôi mắt nháy mắt sáng bừng. Môi đỏ dán lên bờ môi mỏng hôn xuống, hưng phấn nói: “Là dùng miệng gia sao?”
–
Rèm giường buông xuống, tầm mắt phía trước tối sầm một chút, thính lực càng thêm nhanh nhạy, cảm quan cũng càng mẫn cảm.
Thẩm Thư Dao nhắm mắt lại, thân mình run rẩy, da thịt trắng như tuyết nổi bật trong màn che màu xanh lơ, trắng chói mắt. Da thịt trơn bóng rất mềm mại, cứ như đậu hũ vậy, vừa chạm đã ghiền.
Ngực hơi hơi đong đưa, quyến rũ câu người.
Giây lát, Thẩm Thư Dao trợn mắt, vẫn luôn nhìn đỉnh đầu. Cảm nhận đầu lưỡi ấm áp mềm mại cuốn lên trên, lại duỗi thẳng, thỉnh thoảng đảo vòng, cứ như thế lặp đi lặp lại.
Cảm giác thực kỳ diệu, thoải mái nói không nên lời, nhẹ nhàng khó có thể miêu tả. Thân thể phảng phất đang trải qua mát xa cao cấp, quá trình khó nhịn, kết thúc lại dục tiên dục tử.
Theo tiếng rên ngâm nga cao vút, thân thể chợt duỗi thẳng, há to miệng hô hấp, toàn thân rung động.
“Ngọt.” Giọng trầm khàn như mất tiếng.
Nam nhân đứng dậy ngẩng đầu, cười vỗ vỗ khối tuyết đầy đặn nhiều nước, xỏ giày đi xuống, uống trà súc miệng, sau đó rửa tay chà lau xong lại quay lại.
“Tạ Ngật.”
Nàng nghiêng đầu nhìn qua, say đắm mê ly, còn chưa thoát khỏi vui sướng.
“Chàng thật là lợi hại.”
Tạ Ngật không tiếng động cười cười, “Quá khen, ái thiếp vừa lòng thì tốt.”
Nàng đợi chút bình ổn lại, theo hắn cười, “Ta cũng giúp chàng được không?”
Dứt lời, nàng há miệng, Tạ Ngật nhìn chằm chằm chiếc miệng thơm tho xinh xắn, con ngươi tối sầm bất đắc dĩ cười, “Quá nhỏ.”
Hắn cũng muốn, thế nhưng miệng nàng quá nhỏ, sợ nàng khóc thật dữ dội. Ngón tay hắn nhéo cằm nàng nhìn kỹ, bổ sung câu: “Sợ nứt mất.”
“Sẽ không đâu!” Nàng muốn thử xem.
Lòng hiếu kỳ của Thẩm Thư Dao từ trước đến nay rất nặng, cho dù bây giờ không nếm thử, sau này cũng muốn nếm thử.
Tạ Ngật nằm thẳng nghỉ ngơi, xao động trong cơ thể thật lâu bình ổn không nổi, bất đắc dĩ, đành phải đứng dậy đi tắm.
Nàng nhìn Tạ Ngật rời đi, không bao lâu, trong phòng vang lên tiếng nước, Thẩm Thư Dao ngáp, đợi người ra tới, nàng đã ngủ rồi. Tạ Ngật giặt khăn giúp nàng lau người, làm xong hết thảy thì ngã xuống bên người nàng, lâm vào mộng đẹp.
Tạ Ngật cho rằng thỏa mãn nàng, Thẩm Thư Dao sẽ ngoan ngoãn một chút, không nghĩ tới nàng như mở ra cánh cửa mới trong cơ thể, tò mò d*c vọng càng tràn đầy.
Ở trong xe ngựa ngủ một buổi sáng Thẩm Thư Dao tỉnh lại ăn uống no nê, sau đó liền quấn lấy Tạ Ngật, kiều kiều mị mị nói: “Tạ Ngật, thử trên xe ngựa đi.”
Tạ Ngật cứng đờ, từng nghĩ tới làm bên ngoài, nhưng chưa nghĩ tới xe ngựa, huống chi bên ngoài còn có người.
“Nàng cưỡi ngựa đi, không phải thích cưỡi ngựa sao? Tới trấn phía trước rồi, ta mua cho nàng một con.”
“Chàng muốn mạng ta à, bên ngoài lạnh như vậy, cưỡi ngựa lạnh chết ta đi!”
Hắn thần sắc đạm nhiên, “Vậy thì an tĩnh một chút.”
“Giả vờ đi, cứ giả vờ tiếp đi !!!.” Nàng xem hắn giả tới khi nào!
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.