Kháng nghị không có hiệu quả, bắt từ hôm sau, Phượng Âm bị Dạ Tịch kéo ra chiến trường. Vì thế hình thức đi săn Dạ Tịch một mình đuổi thú đã đổi thành ‘Đuổi Phượng Âm - Phượng Âm sắp chết - Dạ Tịch kéo dài thời gian chết – sau đó lại đuổi Phượng Âm - Phượng Âm lại sắp chết…’ Trình tự này tuần hoàn vô hạn đã tiêu tốn biết bao nhiêu thời gian.
Phượng Âm mỗi lần đi săn, nếu Dạ Tịch không ra tay, không tới nửa khắc nàng sẽ bị săn ngược lại. Khi đó nàng sẽ lập tức bỏ cuộc, dùng cánh che ngực, cái miệng nhỏ bắt chước điệu bộ Lâm Đại Ngọc nôn ra máu, loạng choạng lắc lư trước mặt Dạ Tịch, nói một cách hoảng sợ: “Công đạo kiếp này của ta đành giao phó trong tay ngươi vậy.”
Sau đó Dạ Tịch không nói lời nào lập tức xuất kiếm, nửa khắc dọn dẹp, về nhà ăn cơm.
Như thế ngày qua ngày, Dạ Tịch dần phát hiện tần số chiến đấu của Phượng Âm ngày càng ít. Nàng luôn có đủ loại lý do buộc hắn ra tay.
Tỷ như nàng thường phun ra máu, nói: “Ta bệnh cũ tái phát, lui trước!”
Hoặc, té xuống đất, nôn ra máu, nói: “Ta trọng thương, lui trước!”
Thậm chí nàng còn có thể nói: “Hôm nay ngươi cho ta quần áo mới, không nên nhiễm máu, lui trước!”
Dạ Tịch càng lúc càng đau đầu, hắn chỉ có thể bắt đầu học cách phản chiến, nghiên cứu tính chân thật trong lời nói của Phượng Âm.
Tỷ như thấy nàng phun máu sẽ nói với nàng: “Đừng phun, máu của ngươi không cùng loại với con thú
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-mong-tieu-vong-thu/2493571/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.