Dạ Tịch mang theo Phượng Âm đi khắp nơi kiếm thức ăn, Hồng Hoang là chốn phân chia địa bàn theo thế lực, địa bàn của Dạ Tịch Phượng Âm đã đi qua hết, sau khi biến thành người nàng ỷ vào tiên lực của mình nên đã nhẹ lòng rất nhiều, do đó đã bắt đầu tính đến hướng phát triển ra bên ngoài.
Linh Hư ảo cảnh có nhiều lối ra, phần lớn những lối ra đó nằm ngay tại vòi nước của long mạch trong ảo cảnh. Lúc vẫn còn là gà rừng, Phượng Âm phỏng chừng bản thân tự bước ra khỏi địa bàn của Dạ Tịch sẽ chết chắc nên không dám làm càn, thêm vào đó Hồng Hoang xác thực quá lớn, thế nên nàng luẩn quẩn đến vài năm cũng chưa xác định được rõ ràng vị trí của mình.
Cùng với Dạ Tịch, qua các loài dã thú để luyện tay luyện chân, Phượng Âm đã rất chi hài lòng với sức lực của mình nên lấy cớ đi tản bộ mà chạy ra ngoài.
Nàng đi qua không ít nơi, có khi đi rất xa, còn tiện thể giết được vài loại thú tha về. Vào lúc đó hầu như trăng đã lên cao ba sào, nàng quẳng luôn xác thú xuống gần Dạ Tịch, nói dóc: “Đi săn thức ăn, về muộn một chút!”
Mỗi lần nghe lý do này, Dạ Tịch lại cười. Nụ cười của hắn rất nông, chỉ có khóe miệng nhếch nhẹ, đáy mắt thì hoàn toàn hờ hững, thậm chí còn mang ý châm chọc, làm cho nàng cũng phải hoài nghi hắn đã phát hiện. Nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng nói gì với nàng. Nàng suy nghĩ, thứ nhất, nàng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-mong-tieu-vong-thu/2493573/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.