Thái Hành đang ngồi dưới mái hiên xem Tú Thanh tập đan rổ, đồng thời nhìn núi “sản phẩm thí nghiệm” xiên xiên vẹo vẹo mà tính toán xem nếu bán phế liệu thì sẽ được bao nhiêu tiền. Trong giây phút thảnh thơi đó, hắn chợt nghe tạp âm hỗn độn từ trong nhà phát ra. Thái Hành bật dậy chạy vù vào trong, Tú Thanh chậm một chút nhưng cũng đuổi theo sau.
Âm thanh vọng ra từ bên dưới. Thái Hành liền hiểu chuyện gì xảy ra. Hắn mở địa đạo, đi vào mật thất. Cánh cửa vừa mở, đập vào mắt chính là một bãi hoang tàn. Minh Bảo ngủ một năm rưỡi cuối cùng cũng tỉnh lại. Một kiếp phàm nhân đương nhiên không chỉ dài một năm, điều này dễ dàng kết luận đại ca đã tìm được trái tim thứ 81.
Thái Hành sớm biết kết cục nhưng vẫn không thể chấp nhận nổi. Hắn đau xót nhìn Bảo Bảo nửa ngồi nửa quỳ, đầu tóc rũ rượi che đi khuôn mặt cúi xuống. Tay trái ôm lấy cánh tay phải mất kiểm soát. Nó là Ma vật, rất nhạy cảm và dễ bị kích động, có đôi lúc sẽ bất tuân lệnh chủ nhân. Thái Hành lo lắng nhìn cánh tay đang từng chút hóa về nguyên hình, móng sắc hoảng loạn cào xuống đất.
Bốn vách tường trong mật thất đều nham nhở dấu cào xé như thế, cái giường đá nơi Minh Bảo nằm suốt thời gian qua lúc này đã bị bức khỏi vị trí, rơi ở góc tường trong trạng thái gạch vụn. Thái Hành đánh giá căn phòng, sau đó thận trọng bước tới gọi một tiếng
- Tam đệ…
Minh Bảo khào khào ngắt lời
-
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-van-hoa/2350462/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.