Chợt, ta nghĩ đến một chuyện, nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng cẩn thận mở lời:
"Nhưng thực ra, có một việc cần nhờ chàng giúp đỡ."
"Cha mẹ ta mất sớm, lúc ta được đưa vào Đế Kinh, có một vị thẩm thẩm đã chăm sóc ta rất lâu, nên ta cũng gọi bà một tiếng nương."
"Trước khi… gả cho chàng, bà ấy lâm bệnh nặng, nhà họ Đổng nói sẽ chăm sóc chu đáo. Nhưng từ khi ta đến Nam An đến nay đã gần nửa năm, ta vẫn chưa nhận được tin tức gì, trong lòng rất lo lắng."
"Nếu chàng có cách, có thể giúp ta dò hỏi tình hình của bà ấy không?"
Việt Tiêu không hề cau mày, cũng chẳng hề chần chừ, lập tức gật đầu đồng ý.
Ta cảm thấy nhẹ nhõm hơn, mỉm cười nói:
"Đi thôi, chàng về đúng lúc lắm. Hôm nay Phong ca nhi được nghỉ, chắc bọn họ đều ở nhà."
"Ta vừa nghĩ ra một món mới, vào thử xem thế nào."
Vừa nói, ta vừa vô thức nắm lấy tay hắn, đẩy cửa bước vào.
Việt Tiêu cúi mắt, liếc qua bàn tay hai người đang nắm chặt, khóe môi khẽ cong, rồi yên lặng đi theo ta vào sân.
23
Ta lấy phần sữa đông đã làm từ hôm qua ra khỏi hầm băng, rưới lên một lớp mứt mơ tự tay chế biến, rồi cẩn thận bưng ra ngoài.
Việt Tiêu đang trò chuyện với Việt mẫu về tình hình dạo gần đây.
"… Đại khái là như vậy. Quân Trường Lăng đã rút trại, hiện đang đóng quân ở Tây Sơn, cách Nam An chỉ một canh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-van-tac-tinh-yeu/1951414/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.