Một cung nữ dâng lên một bình ngọc trắng.
Tô Quý phi đón lấy, mở nút bình rồi đổ ra một viên thuốc hoàn.
Viên thuốc nằm yên trong lòng bàn tay nàng, cỡ bằng hạt nho, lóng lánh sắc đỏ sẫm.
Tô Quý phi nuốt viên thuốc, uống thêm nửa chén nước, rồi lại soi mình trong gương.
Trong gương là mỹ nhân trời sinh mang vẻ mê hoặc, khiến người khác chẳng thể rời mắt.
Tô Quý phi dài giọng thở ra một hơi.
Năm tháng thực sự là thứ tàn nhẫn vô tình.
Tô Quý phi lại nghĩ tới Phùng Tranh.
Thiếu nữ tuổi mười sáu mười bảy duyên dáng yêu kiều, không cần điểm phấn tô son, đã là ánh ráng sáng rực rỡ nhất nơi chân trời.
Đạp tên công công xuống hồ cá, lại mang theo lễ thưởng của Hoàng thượng mà toàn thân lui bước, thật là bản lĩnh.
Tô Quý phi hoành hành hậu cung bao năm, đã lâu rồi chưa từng phải chịu uất ức như vậy.
“Phùng Tranh” – Tô Quý phi thầm gọi hai chữ ấy trong lòng, ánh mắt lạnh như băng.
“Meo~~” – tiếng mèo kêu mềm mại vang lên.
Tô Quý phi cúi đầu, nhìn con mèo trắng đang cọ vào vạt váy mình.
Con mèo trắng vẫn luôn hung dữ với người khác, lại rất ngoan ngoãn trước mặt Tô Quý phi.
Tô Quý phi dán mắt nhìn con mèo một hồi, mới lười biếng đưa tay ra.
Mèo trắng liền nhảy lên mỹ nhân tháp, thỏa mãn nằm bên cạnh bà ta.
Tiết Phồn Hoa sau khi bẩm báo chuyện ngày ấy với Tô Quý phi, lập tức phái người theo dõi phủ Thượng thư, quả nhiên thấy Phùng Tranh vào cung.
Người khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2846862/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.