Thời gian tựa hồ trôi qua rất nhanh, lại cũng thật chậm, giống như tâm tình đầy mâu thuẫn của Lục Huyền lúc này.
Hắn muốn cứ như vậy mãi, nhưng… quả thật khát.
Cảm giác nóng bức đến mức khiến hắn không biết làm sao, chỉ có uống vài ngụm trà mát mới có thể xoa dịu được.
Lục Huyền liếc nhìn thiếu nữ đang ngủ say, cầm lên chén trà của nàng, lén lút uống mấy ngụm.
Ngoài cửa vang lên giọng của tiểu nhị Lai Bảo:
“Công tử, cơm trưa đã chuẩn bị xong, tiểu nhân có nên bưng vào không ạ?”
“Không cần.” Lục Huyền buột miệng từ chối, vòng tay đang ôm Phùng Tranh vô thức siết chặt thêm một chút.
Phùng Tranh tuy thường hay buồn ngủ, nhưng lại ngủ rất nông, nghe tiếng gọi của Lai Bảo liền tỉnh giấc.
Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên từ trên cao đột ngột xuất hiện trước mắt khiến nàng có chút ngỡ ngàng.
Khoảnh khắc ấy, nàng tưởng mình vẫn đang bị vây trong thân xác mèo con, không biết đã bao nhiêu lần tỉnh giấc trong lòng Lục Huyền.
Nàng theo thói quen dụi mặt vào trước ngực thiếu niên, rồi định nhảy ra khỏi vòng tay hắn.
Tai thiếu niên lập tức đỏ bừng, lại quên cả buông tay.
Phùng Tranh đang làm gì vậy?
Hắn gần như không giữ nổi vẻ ung dung nhàn nhã, đành phải dùng vẻ nghiêm nghị để che giấu sự lúng túng:
“Sao tỉnh nhanh vậy.”
Phùng Tranh chớp chớp mắt, hoàn toàn tỉnh táo.
Hỏng rồi, nàng là đại tiểu thư Phùng gia!
Phùng Tranh lập tức giãy ra khỏi lòng Lục Huyền, ngồi thẳng dậy, nghiêm túc hỏi:
“Ta đã ngủ bao lâu rồi?”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2846894/chuong-253.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.