Phùng Cẩm Tây quyết định len lén vào phủ trước là để bàn bạc với Phùng Tranh, rồi mới dám đối mặt với trận lôi đình của phụ thân đại nhân.
Tuy không phải lần đầu trèo tường, nhưng với thân thủ của hắn thì vẫn có chút khó khăn. Lần đầu chạy lấy đà thất bại, thiếu niên chửi thề một câu, rồi lui ra xa hơn để có đủ khoảng cách lấy đà.
Ra xa hơn, nhảy cao hơn.
Một bước, hai bước, ba bước… Phùng Cẩm Tây chợt cảm thấy giẫm phải cái gì đó.
Hắn nghi hoặc ngoảnh lại — đối diện là một đôi mắt đen lay láy.
Một con chó hoang há miệng cắn ngay mông Phùng Cẩm Tây.
Tiếng hét thảm vang vọng, hắn giật mình nhảy dựng lên, còn con chó hoang bị giẫm phải thì thừa cơ phóng vụt đi.
“Con chó chết tiệt, đứng lại cho gia gia mày!” Phùng Cẩm Tây ôm lấy mông đau rát, tức giận gào lên.
Cửa sau nhanh chóng mở ra, người giữ cửa ngạc nhiên tròn mắt: “Tam lão gia?”
Phùng Cẩm Tây mặt cứng đờ quay lại, còn chưa kịp nhắc đừng để lộ chuyện thì đã nghe người giữ cửa hét toáng lên: “Mau tới đây, Tam lão gia bị chó hoang cắn rồi ——”
Tiếng hét ấy còn vang hơn cả tiếng la thảm lúc nãy của Phùng Cẩm Tây, khiến đám hạ nhân nghe động lập tức ùa ra.
Phùng Cẩm Tây nhìn một đám người đen kịt kéo đến, chỉ thấy trời đất quay cuồng.
Xong đời rồi!
Chẳng mấy chốc, Phùng Cẩm Tây đã quỳ rạp trước mặt Phùng thượng thư.
Phùng thượng thư giận đến tím mặt, mắng không tiếc lời: “Thằng súc sinh này, ngươi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2847159/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.