Mộc Thanh gật đầu nói :
"Chàng không tin ta sao lại giấu ta chứ ?".
Thiên Kỳ cười nói :
"Ta đã nói rồi tại nàng không nhớ thôi, lần trước đi qua phủ Tuyên Vương ta đã nói là đó là nơi ở của ta, tại nàng không tin, bây giờ còn trách ta ".
Mộc Thanh nhớ đúng là có lần như thế thật nhưng vẫn cố cãi :
"Tại lúc đó chàng vừa nói vừa cười làm ta tưởng chàng đùa ".
Thiên Kỳ âu yếm nhìn Mộc Thanh kéo nhẹ nàng vào lòng thủ thỉ :
" Thật ra thì dù thân phận ta có như thế nào nhưng chúng ta có tình cảm với nhau là được, lần đầu tiên gặp nàng ta đã bị ánh mắt cương nghị của nàng hấp dẫn, từ trước đến giờ thái hậu và hoàng thượng vũng có giới thiệu một số người cho ta.Nhưng sâu trong ánh mắt và thâm tâm của họ đều là vì gia thế và chức vị thế tử của ta mà thôi ."
Mộc Thanh nép mình trong ngực chàng và nói :
"Tuy ta không có ý đó nhưng phụ thân ta lại có suy nghĩ đấy, ta thật sự không biết phải làm sao, ông muốn dựa vào chàng để mở rộng con đường làm quan của ông ấy.
"
Thiên Kỳ mỉm cười nói :
"Nàng yên tâm, phụ thân nàng muốn dựa dẫm vào Tuyên Vương Phủ thì phải xem bản lĩnh của ông ta tới đâu.
Phụ thân là một người công tư liêm minh nàng không phải lo đâu.
Qua lần vừa rồi ta cảm thấy ông ta đối với nàng cũng vô tình, nếu nàng không muốn thì không ai có thể ép nàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/299744/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.