Phụng Như Ngọc cảm nhận được tình cảm yêu thương chân thành của ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ.
Nàng nước mắt tuôn như mưa rồi nhào vào lòng tổ mẫu khóc nức nở, từ nhỏ đến giờ nàng đã không có mẫu thân, tuổi thơ thiếu thốn tình cảm.
Tuy phụ thân cũng yêu thương nàng nhưng dù gì người cũng là nam nhân nên không được chu toàn, từ nhỏ nàng đã sống với kế mẫu chịu đủ mọi khinh khi và bắt nạt.
Phụ thân thì không thường xuyên ở nhà cho nên nàng đã tạo cho mình một vỏ bọc vững chắc tự cô lập mình vào trong đó.
Bây giờ thì tốt rồi, nàng đã rời xa nơi đó, nơi nàng sinh ra nhưng lại đem đến cho nàng nhiều đau thương, bây giờ nàng đã có người thân có Dương Kỳ yêu thương và bảo vệ nàng.
Nhìn Như Ngọc khóc thảm thương ngoại tổ mẫu vuốt v e nàng tình cảm, bà có thể cảm nhận được thời gian này con bé đã phải ấm ức như thế nào.
Chung quy có lẽ bà sai rồi, đáng lý ra bà phải cho người đón con bé lên để tự mình chăm sóc, từ trước đến nay làm gì có kế mẫu nào tốt với con người khác chứ.
Xúc động qua đi, mọi người mới bình tâm nói chuyện, sau khi biết lý do Phụng Thiên Bá đưa Như Ngọc về lại kinh thành hai người bất ngờ quay lại nhìn nhau.
Cả kinh thành này có ai mà không biết Tuyên Vương phủ, ai mà không biết nhi tử nhỏ nhất của Tuyên Vương tài giỏi như thế nào chứ.
Thời gian vừa rồi hai người có nghe tiểu quận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/299753/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.