hàm là thú lão bà đều cảm giác được, sau khi thành thân không giống với lúc trước. Có cái gì khác? Sinh hoạt mới lạ hơn, cuộc sống ma xát không ngừng, xử lý không tốt sẽ rất phiền toái. Đương nhiên, Lý Hiểu Nhạc cũng gặp phải vấn đề như thế, nhưng hắn rất nhanh phát hiện những vấn đề này lại không tồn tại. Bởi vì cuộc sống là nhiều màu sắc phong phú, bọn họ có thể thông qua một số trò chơi để tăng thêm tình thú.
Tỷ như ngày đó, Ôn Lương Ngọc và Lý Hiểu Nhạc đi mua sắm, đi dạo phố, người nào cũng có thể gặp gỡ. Người tốt, người xấu, mỹ nhân, người quái dị, người khiêm tốn, lưu manh ác bá, cùng đồng nghiệp của Lý Hiểu Nhạc – các quản gia vương phủ.
Người nào dám liếc Ôn Lương Ngọc nhiều lần, lập tức lọt vào phạm vi trả thù của song thai Lý gia, phàm là người đùa giỡn Ôn Lương Ngọc, đều hóa thành sao băng bay mất, hưu…… Đây là kiệt tác của Lý Hiểu Nhạc. Phàm là người chê cười Lý Hiểu Nhạc, liền bị tiêu chảy, lúc này là kiệt tác của Ôn Lương Ngọc. Ngươi nói xem, có nhiều người khiến cuộc sống thêm rạng rỡ như vậy, sao ngươi còn cảm thấy nhàm chán, tịch mịch, cảm thấy kết hôn không tốt? Cho nên, chỉ cần bọn họ xuất hiện trên đường, người trên đường đều trốn rất xa, không ai dám tới gần bọn họ.
Ngươi nói không còn ai để chỉnh, vậy phu thê chơi đùa là được.
Ngày nào đó, Ôn Lương Ngọc muốn ăn món ăn của Phiêu Hương lâu, Lý Hiểu Nhạc xung phong nhận việc,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-gia-ki-su-luc/618145/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.