Đêm xuống, Từ Tô Du lại bận rộn một lúc sau khi trở về từ nghĩa trang, cô ấy bước ra khỏi phòng khách, tìm cho mình một chai rượu, cầm ly ngồi ngoài ban công, nhìn về phía Nhất Trung đã chìm vào bóng đêm mà thất thần.
Hôm nay gặp Thẩm Đồng Nghi, Từ Tô Du đã nói rất nhiều.
Tất cả đều là những chuyện tích cực, chẳng hạn như những chi tiết Hoắc Tĩnh khai báo với cảnh sát đủ để khiến Dụ Hủy phải ngồi tù vài năm, chẳng hạn như Thẩm Ngọc Sơn và Khương Vĩ giờ đã mang tiếng xấu, không thể yêu cầu cô làm gì nữa, chẳng hạn như em gái cô đã quyết định từ chức, tương lai sẽ có một cuộc sống tự do tự tại với cô gái mà cô ấy thích...
Về phần tiêu cực, Từ Tô Du chẳng nhắc tới một lời, tất cả chúng ứ đọng trong lòng cô ấy, dâng trào cuồn cuộn, rượu tối nay dường như trở nên chua cay khác thường.
"Khụ! Khụ! Khụ..."
Từ Tô Du khom lưng chống gối ho dữ dội, rượu và thức ăn chưa tiêu hóa trong dạ dày cùng trào ngược, thiêu đốt thực quản đến bỏng rát và đắng ngắt. Cổ tay chồng lên nhau của cô ấy đặt trước trán, vì cúi đầu, nước chẳng còn bị vành mắt kìm hãm, từng giọt nối đuôi nhau rơi xuống, rõ ràng là s1nh lý, nhưng quá trình thả mình lại như trở thành một sợi dây trong suốt, lôi ra những thứ cảm tính chất chứa trong lòng cô ấy.
Cô ấy vẫn không hiểu, tại sao năm xưa mình lại muốn ra nước ngoài.
Bố mẹ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-he-doi-dang/1898571/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.