Sáng ngày thứ hai, Lục Diệp thức dậy từ sớm, nhìn Vân Thường đang ngủ say một lát, rồi nhẹ nhàng lật người xuống giường, sau khi đánh răng rửa mặt xong, liền đi mua bữa sáng.
Mặc dù hôn nhân của hai người họ không bình thường, Vân Thường có quyền cự tuyệt, nhưng cô lại không làm như vậy, Lục Diệp chưa bao giờ hưởng qua tư vị được người khác bao dung. Vậy mà hôm nay Vân Thường đã mở ra một cánh cửa sổ trong sinh mệnh của hắn, để cho hắn cam tâm tình nguyện theo dõi ánh mặt trời phía ngoài.
Lục Diệp cảm thấy lỗ chân lông cả người cũng giãn ra, giống như toàn bộ cặn bã lưu lại trong thân thể hơn 30 năm đều đã được rửa sạch, cả người cũng hết sức nhẹ nhàng, sảng khoái.
Thật ra thì lúc Lục Diệp xuống giường Vân Thường đã biết, cô luôn ngủ rất nông, cảm giác lại nhạy cảm, dù cho động tác của Lục Diệp có cẩn thận hơn đi nữa, cô cũng có thể nhận thấy được.
Sở dĩ không mở mắt, một là bởi vì cô thật sự quá mệt mỏi, mặc dù tối hôm qua Lục Diệp không có đòi hỏi vô độ, nhưng rốt cuộc cô vẫn là lần đầu tiên, dù Lục Diệp có tỉ mỉ che chở cũng sẽ cảm thấy không thoải mái. Huống chi, cô còn cảm thấy có chút thẹn thùng, trong khoảng thời gian ngắn chẳng biết nên đối mặt với hắn thế nào, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt lại giả bộ ngủ.
Thời điểm ánh mắt của Lục Diệp nhìn cô chăm chú, thân thể Vân Thường quả thật cứng ngắc như một khúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837506/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.