Edit: Fuly.
Buổi sáng, Vân Thường vẫn dậy muộn hơn Lục Diệp như cũ, tối hôm qua Lục Diệp ắt hẳn là thật sự uống say, ấn cô ở trên giường giày vò cả đêm, lần này Vân Thường thật mệt chết rồi, xương sống thắt lưng đều không nghe lời, giọng nói cũng khàn khàn.
Lục Diệp đoán chừng cũng biết tối hôm qua mình hơi quá đáng, nên bắt đầu từ buổi sáng đối đãi với Vân Thường có chút cẩn thận, ngay cả Vân Thường đi nhà cầu hắn cũng muốn đỡ, khoa trương đến mức khiến Vân Thường cảm thấy buồn cười.
Thật ra thì cô không sao, chỉ là có chút mệt mỏi, thái độ bây giờ của Lục Diệp quả thật giống như là một con chó lớn cắn rách ghế sa lon, đang cố gắng xuất hết bản lĩnh mong chủ nhân tha thứ.
Nhưng là, những lời đại loại như: em không sao, anh không phải áy náy, cô không nói ra được, hơn nữa, nhìn biểu hiện của Lục Diệp, là có thể đoán ra hắn là người khó chịu, có lẽ hắn cũng không hi vọng cô trực tiếp làm rõ, cho nên Vân Thường liền thuận theo hắn thôi.
Không có tình cảm làm cơ sở, hai bên đều giống như đang đi trên miếng băng mỏng, nhất định phải thận trọng để bảo toàn đường dưới chân, nếu không chỉ một cái sơ sẩy sẽ rơi vào hầm băng vạn trượng, không thể thoát ra.
Vân Thường cùng Lục Diệp đều không phải là người thích ồn ào, hai người ở nhà cũng rất an tĩnh, ai làm chuyện nấy, sẽ không quấy rầy lẫn nhau. Chỉ là tình huống của Vân Thường hơi đặc biệt, Lục Diệp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837509/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.