Edit: Fuly.
“Xin lỗi, em không thể ra ngoài.” Vân Thường trầm mặc thật lâu, mở miệng nói xong liền cúp điện thoại.
“Bạn à?” Lục Diệp nhân lúc đèn đỏ xoay đầu lại hỏi.
Vân Thường sửng sốt một chút mới gật gật đầu nói: “Ừ.”
“Tại sao không đi? Mắt không tiện à?” Lục Diệp khởi động xe, nhìn về phía Vân Thường nói: “Anh có thể đưa em đi.”
Lục Thiếu tá cảm thấy mình nhất định là rối loạn thần kinh rồi, lúc Vân Thường ra cửa, hắn không yên lòng, chỉ sợ cô đụng đầu vào đâu đó, lúc Vân Thường ở nhà, hắn vẫn không yên lòng. Lo lắng cô một mình ở nhà sẽ buồn bực thành bệnh.
“Không cần.” Thanh âm của Vân Thường có chút lạnh nhạt, “Chỉ là một người bạn bình thường thôi, có gặp hay không cũng không sao.”
Nếu Vân Thường đã nói như vậy, Lục Diệp cũng không miễn cưỡng nữa, dù sao hắn cũng có thể mang Vân Thường đi ra ngoài, hơn nữa để cho cô cùng người khác ở chung một chỗ hắn cũng không yên tâm.
Bên kia, Chu Nhân Trạch nghe trong điện thoại truyền đến âm ngắt máy, trên khuôn mặt tuấn tú đều là vẻ mờ mịt. Cô thay đổi rất nhiều, thanh âm không còn dịu dàng như trước kia, với hắn cũng không nhiệt tình nữa. Hơn hai năm thời gian thật sẽ thay đổi một con người hoàn toàn đến như vậy sao? Hay là cô chỉ thay đổi đối với hắn?
Hắn thở dài một cái, ngực chợt cực kỳ buồn bực.
Lục Diệp cùng Vân Thường đến khiến Lục phu nhân hết sức vui mừng, vội vàng sai phòng bếp tăng thêm mấy món
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837522/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.