“Khó chịu sao?” Buổi tối, Lục Diệp nằm ở trên giường ôm lấy Vân Thường, bàn tay dịu dàng vỗ về tựa như trấn an cô, cơn tức tích tụ trong lòng vẫn chưa tiêu tán.
Anh cực kì tiếc nuối, lồng ngực ngột ngạt gần như không thở nổi, hận chẳng thể khảm cả người cô vào trong máu thịt, dung nhập cùng thân thể của chính mình, để cô không thể xa rời anh dù chỉ là nửa phút, không cho bất luận kẻ nào có cơ hội cười nhạo cô, khi dễ cô nữa!
Vân Thường của anh tốt như vậy, vừa dịu dàng vừa khéo hiểu lòng người, nhưng không biết tại sao, luôn phải chịu nhiều khổ sở hơn người khác.
Chỉ cần nhắm mắt là Lục Diệp lại nghĩ đến vẻ mặt cùng những lời hôm nay của Bùi Văn Văn, tràn đầy miệt thị và khinh thường.
Ở dưới mắt anh mà cô còn bị uất ức nhiều đến thế, vậy khoảng thời gian lúc anh còn chưa xuất hiện thì sao? Một mình cô đơn độc đã phải chống chọi cực khổ đến mức nào?
Lồng ngực Lục Diệp càng lúc càng đau đớn, ngay cả hô hấp cũng hơi tắc nghẹn.
Vân Thường, Vân Thường, Vân Thường của anh, Vân Thường của anh. . . . . .
“Không khó chịu.” Vân Thường híp mắt hưởng thụ từng cái vuốt ve của anh, cảm nhận sự đau lòng trong từng nhịp đập của con tim người bên cạnh, lồng ngực tràn đầy ấm áp.
“Thật ra thì lúc đầu cũng có chút khó chịu.” Cô tránh vết thương của Lục Diệp ra, thận trọng tựa đầu vào ngực anh: “Nhưng lâu dần thì thành quen, bây giờ nghe đã không còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837583/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.