Trung tuần tháng Tư, thời tiết hay thay đổi. Vừa lúc này trời đang nắng to, nhưng một giây sau có thể sẽ chuyển sang mưa rào.
Lâm Ngạn đút tay vào túi quần, cà lơ phất phơ lang thang trên đường, trong thành phố này, đã có rất nhiều thế lực hắc đạo thuộc về anh ta, nhất là khu địa bàn vừa đoạt được kia, quả thực là vô cùng “màu mỡ”, có vô số quán rượu, sòng bạc, nếu làm xong, đó sẽ là ngày anh ta bắt đầu “thiết lập giang sơn” của mình.
Mặc dù tuổi không lớn, nhưng anh ta quả thực là người biết nhìn xa trông rộng.
Cứ tiếp tục những tháng ngày chém giết như thế này là chuyện anh ta không muốn làm nhất, mặc dù dưới trướng có vô vàn anh em thuộc hạ, mỗi ngày đi theo phía sau nghe anh ta sai bảo, nhưng đây vẫn là những việc không thể lộ ra ngoài ánh sáng .
Thậm chí có những người nhắc còn phun nước bọt, nói một tiếng: Hừ! Chỉ là mấy tên côn đồ cắc ké mà thôi!
Anh ta không phải là Vân Quang Phương, nên không muốn sống theo kiểu “được ngày nào hay ngày ấy”. Anh ta có trí tuệ, biết nhìn xa trông rộng, lại có dã tâm, quan trọng hơn là, anh ta không cam lòng cả đời cứ phải núp mãi trong bóng tối.
Lâm Ngạn ngẩng đầu liếc nhìn mặt trời đã bị mây đen bao phủ, biết trời sắp đổ mưa liền sải bước nhanh hơn. Anh ta cũng không muốn về nhà mỗi ngày, trên thực tế anh ta chẳng hề có chút cảm giác gì với ngôi nhà kia. Anh ta ghét Vân Quang
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-sung/837585/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.