Máy đĩa than đang phát một bản R&B rộn ràng, Khương Nghi mặc váy ngủ hai dây ôm sát, cuộn mình trên sofa, dùng iPad của La Thước xem talk show.
“Canh mặn hay nhạt chút đây?” Tiếng La Thước vọng ra từ bếp.
Khương Nghi nâng ly thủy tinh đựng coca, uống một ngụm rồi cất cao giọng đáp: “Nhạt thôi, đừng át mất vị ngọt.”
La Thước thò đầu ra, tay cầm muôi: “Đúng là cậu lắm trò! Mau dậy, qua đây giúp tớ một tay.”
Khương Nghi lập tức bật dậy, đến bê bát phụ đầu bếp La.
Nồi đất sôi lục bục là canh củ cải hầm dê, bên cạnh là đĩa thịt bò trộn sốt lạnh, thêm hai bát mì nước trong veo, hơi nóng quyện cùng mùi thơm xộc thẳng vào mũi.
“Dì tớ hôm qua gửi nguyên gói thịt dê tươi với thịt bò sốt, tớ đang lo ăn không xuể, cậu ở đây cho tới khi quét sạch tủ lạnh nhà tớ thì hẵng đi.”
La Thước vừa rửa tay vừa hỏi: “Trà sữa cậu đặt chưa tới à?”
Khương Nghi rút điện thoại: “Trên app báo shipper cách 10 mét nữa là giao tới, chắc xuống dưới rồi.”
Cô đặt từ quán trà sữa nằm tận cổng Trường PTTH Kinh Văn, cách khu nhà La Thước hơn hai chục cây số, vượt xa khu giao hàng, đành phải thuê người đi mua giúp.
La Thước phì cười: “Chỉ có cậu mới làm chuyện này thôi, phí chạy còn mắc hơn ly trà.”
“Thèm mà.” Khương Nghi ngồi xuống bàn, cúi đầu chọn phim “đưa cơm” trên iPad.
La Thước hừ mũi cười: “Tớ thấy là do Trần Thư Hoài chiều quen.”
Khương Nghi chẳng buồn ngẩng đầu: “Liên quan gì tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quoc-vuong-cui-dau-bach-nhat-mong-duong/3020744/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.