Từ lần Khương Nghi uống thuốc bắc trong phòng bảo vệ, đến nay đã tròn một tháng.
Khoảng thời gian giao thoa ngắn ngủi giữa cô và anh bạn chuyển trường mới ấy trong phòng bảo vệ tựa như cơn gió chiều mùa hạ bất chợt lướt qua da thịt, chầm chậm vờn quanh rồi lại nhẹ nhàng tan biến vào hư không, không để lại chút dấu vết.
Trong vòng một tháng ấy, bài kiểm tra tuần, kiểm tra tháng, rồi những bài kiểm tra miệng đột ngột như thể cuộc chiến du kích, như làn nước biển nhấn chìm toàn bộ cuộc sống của cô.
Sau tiết Anh cuối cùng trong ngày, Khương Nghi bị cô giáo gọi lên văn phòng.
“Tháng này điểm Anh văn của em có hơi dao động, cảm giác mấy phần ngữ pháp về mệnh đề em vẫn chưa thật sự nắm vững.”
Cô giáo Đường nói: “Nhưng chiều nay cô phải qua tỉnh bên họp rồi, nên cô đã nhờ cô Tưởng bên bộ phận quốc tế kèm lại cho em một buổi, rà soát lại các phần chưa chắc. Tối nay trong giờ tự học, em qua tìm cô ấy nhé. À, tiện thể gọi Trương Lập đi cùng, để nó nghe ké luôn.”
Khương Nghi cũng tự nhận ra mình còn chưa vững phần đó, nên trong lòng hơi ủ rũ, gật đầu: “Em sẽ đi ạ.”
Cô Tưởng dạy Anh bên khối quốc tế chính là mẹ của Trương Lập. Cô ấy cũng là bạn học thời nghiên cứu sinh và cũng là bạn thân của mẹ Khương Nghi. Thỉnh thoảng lại tranh thủ thời gian “dạy thêm chui” cho hai đứa.
Tiết học cuối cùng trong ngày kết thúc, Khương Nghi ôm vở ghi và đề thi, cùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quoc-vuong-cui-dau-bach-nhat-mong-duong/3020783/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.